Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyến đi kỳ thú. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyến đi kỳ thú. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 28 tháng 6, 2014

Đi tìm Si Ma Cai mộc mạc...

Si Ma Cai là một huyện biên giới phía Bắc, nằm ở phần Đông Bắc của tỉnh Lào Cai, cách thành phố Lào Cai chừng 95 km. Si Ma Cai giáp với huyện Mường Khương (Lào Cai) và huyện Mã Quan (Vân Nam, Trung Quốc) ở phía Bắc, huyện Bắc Hà ở phía Nam, huyện Mường Khương ở phía Tây và huyện Sín Mần (Hà Giang) ở phía Đông.

< Đường vào Si Ma Cai.

Vì đã lỡ hẹn nhiều lần với vùng đất biên cương này, nên ngay khi sắp xếp được thời gian, tôi và một cô bạn đã quyết định lên đường. Chuyến xe đêm đưa chúng tôi từ Hà Nội tới Bắc Hà, sau đó chúng tôi thuê xe máy chạy tiếp sang Si Ma Cai. Cách thị trấn Bắc Hà chưa đầy 10 km , chúng tôi tới chợ Cán Cấu.

< Họp chợ buổi sớm.

Nhắc tới chợ phiên thì ở Lào Cai có rất nhiều: chợ Bắc Hà, chợ Cốc Ly (huyện Bắc Hà), Bản Phiệt (Bảo Thắng), Cao Sơn và Lùng Khẩu Nhin (Mường Khương)... nhưng nổi tiếng nhất vẫn là chợ Cán Cấu. Chợ chỉ là những căn lều dựng tạm nằm trơ trọi trên nền đất bên con đường độc đạo nối thị trấn Bắc Hà với thị trấn biên ải Si Ma Cai. Là chợ của người Mông Hoa và người Giáy nhưng lại thực hiện theo lối buôn bán của người Dao. Chỉ họp chợ vào thứ 7 hàng tuần và các ngày lễ Tết trong năm.

< Cảnh buôn bán ở chợ.

Chợ vui nhất vào lúc mặt trời mọc. Khi mặt đất vẫn con sương và giá, người đeo gùi, người dắt trâu, dắt ngựa, ôm con chó, con gà... ở các nẻo đường bỗng tứa ra từ những quả đồi vắng.

Người dân từ Bản Phố, Hoàng Thu Phố dưới Bắc Hà lên, từ Sán Chải, Si Ma Cai xuống, từ Sín Mần sang bỗng chốc đông kín cả khu chợ.. Người mua ngựa, kẻ tậu trâu, trẻ con thì ngồi ăn hàng quán, các chị tập trung ở mấy hàng quần áo thổ cẩm.

Chợ được chia thành nhiều khu riêng biệt: lợn và trâu ở mé đông, vải vóc, thổ cẩm ở trung tâm và những món ăn đặc sản ở mạn bắc. Những người H'Mông diện những bộ váy áo vừa dày vừa nặng biến cả khu chợt thành núi hoa, chợ hoa với từng đời hoa riêng biệt.

Mỗi người phụ nữ nơi đây, cứ như một nàng công chúa: sống động và lộng lẫy. Chúng tôi nhanh chóng ghi lại những khoảnh khắc nơi đây.

Khi mặt trời đã lên quá đỉnh đầu, chúng tôi mới rời chợ. Với chiếc xe máy, chúng tôi thong dong, lang thang khắp các nẻo đường. Cảnh vật hai bên đường một bên là đồi núi, là đá và hoa mọc xen kẽ. Một bên là những con đường đất nối nhà với nhà dưới thung sâu.

Cái nắng của Lào Cai khiến chúng tôi mệt rất nhanh. Rồi chúng tôi bắt gặp một hội người lớn chơi cù bên đường. Thấy lạ chúng tôi tấp vào xem, vì trò này tuổi thơ ai chẳng biết, nhưng ở đây lại toàn người lớn chơi. Không lâu sau, cả hai chúng tôi đều bị cuốn vào trận đấu. Cùng reo vang khi có bên ăn điểm. Bất chợt, tôi tìm thấy mình đang cười thật to ở một nơi xa lạ. Khi trận đấu kết thúc, một anh tiến lại phía cô bạn tôi và trách: “Tại em hướng cái máy đấy vào anh nên anh mới bị thua đấy.” Rồi tất cả cùng cười.

Sau trận đấu cù đầy kịch tính đấy thì chúng tôi đã tỉnh ngủ hẳn. Tiếp tục lên đường, rồi lại dừng xe, leo lên một quả đồi. Xa xa là những người dân đang dọn cỏ, chuẩn bị cho một mùa vụ mới. Những đứa bé H’Mông nô đùa bên tán mận. Cuộc sống bình yên đến lạ. Gió cứ mơn man như muốn xua tan đi hết những lo lắng, tất bật đời thường. Chúng tôi ngồi lại khá lâu trên quả đồi chờ hoàng hôn buông xuống.

Truyền thuyết kể rằng, Sa Pa và Si Ma Cai là hai chị em sinh đôi. Cả hai lớn lên đều mang vẻ đẹp thuần khiết của núi rừng. Nhưng Sa Pa may mắn hơn, 100 năm trước nàng gặp được hoàng tử Tây (người Pháp), được chàng lấy làm vợ (trở thành khu du lịch nổi tiếng) và trở nên rực rỡ được muôn người biết đến và ngưỡng mộ...

Si Ma Cai ngược lại, kém may mắn hơn vẫn thiếp ngủ trong rừng cấm, cheo leo, chênh vênh trên vùng núi đá hiểm trở. Nhờ vậy mà Si vẫn giữ được những nét hoang sơ tự thuở nào. Bất chấp sự thay đổi đến chóng mặt của cuộc sống hiện đại, Si vẫn bình thản với những giá trị chân sơ, mộc mạc của riêng mình.

Mãi miên man với những suy nghĩ, mặt trời đã chuyển sang màu đỏ từ lúc nào. Hoàng hôn phố núi, khung cảnh đẹp đến mê hồn. Như một món quà, dành tặng cho những lữ khách phương xa.

Theo VietBao.vn (VB-Theo Yume)
Du lịch, GO!

Một thoáng Si Ma Cai

Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014

Tịnh tâm ở Hội An - Kỳ 2

(iHay) - Đạp xe đi... bar

Để miêu tả về Hội An, tôi thích nhất là dùng từ 'bình yên'. Mảnh đất này quá lý tưởng cho những ai muốn quẳng gánh lo đi mà tịnh tâm trong vài ngày. Và tất nhiên, bạn cũng cần giữ tâm mình thật tĩnh mới có thể cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp của Hội An.

Buổi sáng ở Hội An, nếu chịu khó thức dậy sớm, bạn sẽ được thỏa thích hưởng thụ bầu không khí trong trẻo. Bình minh dịu dàng ở phố Hội sẽ khiến bước chân chậm lại. Ngắm nhìn những đô thị cổ đang nuôi trong lòng những cư dân hiện đại, bạn sẽ thấy bình yên mà hoài niệm đến ngạc nhiên.

Những mái nhà rêu phong, những bức tường xưa cũ, những đình chùa cổ kính, những hội quán vàng son, những con phố hẹp thân tình, những chiếc thuyền như có từ nhiều thế kỷ... sống với hơi thở hiện đại mà sao cứ thấy Hội An lúc nào cũng như đang nghiêng mình về quá khứ.

Sau bữa sáng tĩnh lặng trong quán cóc bên đường, bạn sẽ thấy nắng bắt đầu trải vàng mượt trên những con đường quanh. Nắng lấp lánh trên những mái ngói rêu phong phủ gam màu sâu lắng của thời gian.

Với tôi, những con đường nhỏ là thứ đẹp đẽ nhất ở Hội An. Đường nhỏ đổ thẳng ra bờ sông. Đường nhỏ tới mức hai dãy nhà ở hai bên cứ ngắm nhìn nhau, gần nhau như chỉ với tay một cái là chạm tới. Đường nhỏ mà cảm giác mà không chật chội, vẫn đủ thênh thang để bạn thoải mái thong dong. Từ đường nhỏ, bạn có thể khám phá ra những con ngõ nhỏ phiêu diêu bằng những lỗi rẽ rất bất ngờ.

Đứng ở bất cứ đâu trên những con đường đó, bạn cũng tìm ra góc đẹp. Tuy nhiên, ống kính máy ảnh dường như bất lực với Hội An. Những bức ảnh dù đẹp đến nhường nào cũng chỉ thể hiện được mảng không gian, mà không thể thấy được vẻ đẹp thời gian. Để cảm nhận được Hội An, chỉ có cách duy nhất là bạn đặt chân đến Hội An!

Đi ngắm bình minh, bạn đừng bỏ qua chùa Cầu nhé. Buổi sáng là thời điểm lý tưởng để bạn chiêm ngưỡng rõ ràng tượng khỉ và chó trong ngôi chùa nổi tiếng này. Theo tương truyền, đặt tượng khỉ và chó trong chùa Cầu là bởi chùa được xây dựng từ năm Thân đến năm Tuất mới hoàn thành. Cũng có cách giải thích khác dựa theo biểu tượng tâm linh Á Đông: khỉ tượng trưng cho sự hiếu động, chó tượng trưng cho sự sung túc, phồn vinh (chó tới nhà là có). Bởi vậy, chùa Cầu chính là biểu hiện ước mong cho Hội An sôi động và phồn vinh.

Ở Hội An, thích nhất là di chuyển bằng xe đạp. Nếu như bạn đi theo tour, hoặc ở khách sạn thì thuê xe đạp rất dễ dàng. Thậm chí, nhiều khách sạn phục vụ xe đạp miễn phí cho khách. Còn nếu không, bạn cũng có thể tự thuê cho mình một chiếc xe không mới, không cũ, dễ sử dụng, ít bị hỏng hóc với giá rất rẻ, khoảng 20.000 đồng/ngày.

Bạn nên dành một buổi sáng để đạp xe ngắm bình minh len lỏi trong phố cổ. Và dành một buổi sáng để đạp xe khoảng 5km ra đón bình minh trên Cửa Đại. Những con đường trải nhựa đi qua những cánh đồng lúa xanh mát, biển và hàng phi lao... sẽ cho bạn sự tĩnh tại mà bao lâu nay bạn thèm khát khi ở Sài Gòn.

Vào buổi chiều, chẳng gì thích hơn là la cà vào một quán cà phê nhỏ xinh trên đường Bạch Đằng bên sông Hoài. Dưới bến là những chiếc thuyền nho nhỏ, hai bên bờ sông là những hàng quán xinh xinh. Những vị khách du lịch ngả lưng vào ghế, ngồi bờ bên ngày ngắm bờ bên kia. Ở Hội An, người ta như chẳng còn bận tâm đến nhân tình thế thái.

Tịnh tâm ở Hội An cũng chỉ đơn giản như tối gội đầu xong, bạn đừng dùng máy sấy tóc nữa. Đạp xe đi lòng vòng, gió lùa sẽ hong tóc khô. Hội An vào đêm rằm không có điện, chỉ còn ánh nến, quá tuyệt vời để bạn thả trôi mình về mọi miền cảm xúc bình yên, lung linh nhất.

Có một điều đáng lưu ý là những cư dân Hội An thường đi ngủ rất sớm. Khoảng một năm về trước, khi tôi đến Hội An, không có nhiều quán “thức” quá 11 giờ. Nhưng khách du lịch, đặc biệt là khách Tây, họ thích đi lang thang đêm và dậy trễ. Bởi vậy, để nâng cao chất lượng phục vụ, Hội An đã cho mở nhiều quán bar.

Nếu như ở Sài Gòn, Hà Nội, người ta vẫn mặc định bar là chốn ăn chơi sành điệu của những người trẻ thời thượng, thì ở Hội An, bar lại thường hiểu là chốn vui đêm của những du khách không quen đi ngủ sớm.

Sau khi dạo chơi, mua sắm ở phố cổ, tôi cùng hai người bạn Tây Ban Nha ghé vào một bar ngay gần ngôi nhà tôi ở. Bar ở Hội An có thể ngoài trời, có thể trong nhà. Nhạc, DJ, rượu và bia không khác gì nhiều các quán bar ở Sài Gòn hay Hà Nội. Nhưng điều gây ấn tượng nhất với tôi là cách khách du lịch đa phần đi bộ hoặc đạp xe đạp đến bar. Giữa cái chốn nhạc ồn ào, mùi bia rượu, mùi khói thuốc… cảnh người ta thong thả dựng xe đạp đi vào sao tôi thấy nó mang vẻ bình yên đến lạ.

Vì đang muốn tịnh tâm nên chúng tôi chỉ nhâm nhi một chai bia, trở về nghỉ ngơi để ngày mai dậy sớm kịp chuyến cano đầu tiên ra Cù Lao Chàm.

Từ đầu năm 2014, Hội An liên tục được các tạp chí du lịch, hãng lữ hành quốc tế bầu chọn vào Top các thành phố lãng mạn nhất thế giới, Top các địa điểm thú vị trên thế giới, Top các thành phố được yêu thích nhất châu Á... Mảnh đất xứ Quảng xinh đẹp này đang ngày càng chứng tỏ vị thế của mình như một 'viên ngọc' của ngành du lịch Việt Nam.

Mặc dù là một điểm đến rất nổi tiếng, nhưng có một điều đáng tiếc là đa phần du khách trong nước và quốc tế đến Hội An chỉ quẩn quanh trong khu vực phố cổ. Không nhiều người biết rằng Hội An có rất nhiều khu vui chơi, làng nghề truyền thống cực kỳ hấp dẫn.

(còn tiếp)
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4

Theo Linh San (iHay.Thanhnien)
Du lịch, GO!

Thứ Tư, 25 tháng 6, 2014

Tịnh tâm ở Hội An - Kỳ 1

(iHay) - Ngôi nhà không khóa cửa

Tôi đến Hội An (Quảng Nam) vào một buổi trưa đầy nắng và gió. Vừa bước xuống taxi, gió lập tức giật bay chiếc mũ. Mỉm cười, tôi bung luôn mái tóc đã bao ngày bị buộc chặt trong cái nóng Sài Gòn. Gió lùa vào tóc, nắng chạm vào da, cảm giác thư thái cứ thế lan tỏa.

Tôi đã từng đến Hội An một lần, nhưng chỉ được ở vỏn vẹn 12 giờ đồng hồ. Trở lại lần này, tôi quyết định ở đây bốn ngày cho thỏa những gì còn nhớ, còn quên, còn chưa được toại nguyện.

Không đặt phòng khách sạn, tôi tìm đến ngôi nhà đã từng ở trong dịp tới Hội An lần trước. Ở Hội An, dịch vụ homestay (ở nhà dân) rất phát triển. Đi dọc những con đường trên khu phố cổ, bạn có thể dễ dàng nhìn thấy những ngôi nhà treo biển "Homestay", cho thuê phòng ở riêng hoặc ở chung với giá rẻ hơn hẳn so với giá phòng khách sạch. Tuy nhiên, ngôi nhà tôi đến đặc biệt hơn. Chủ nhà không cho thuê phòng đại trà, bạn có thể hiểu nôm na là họ có sự "chọn lọc" khách cho thuê.

Vì đã để mất số điện thoại của chủ nhà, nên tôi chỉ biết đi tìm theo vài đặc điểm nhớ mang máng: ngôi nhà màu trắng rất xinh trong một ngõ nhỏ, ngay gần sông Hoài, cạnh một dãy nhà ăn khá dài và bán rất khuya…

Sau một hồi thăm, cuối cùng tôi được một bà cụ lưng đã rất còng, làm nghề chèo thuyền chở khách trên sông Hoài dẫn đến chính xác ngôi nhà. Ấn tượng đầu tiên về sự nhiệt tình của người phố Hội! Cổng nhà không khóa. Cửa chính cũng không khóa. Nhà không có chuông. Tôi không nhớ tên chủ nhà nên chỉ biết gọi vu vơ bác ơi, cô ơi, chị ơi… mà không thấy ai trả lời.

Thấy tôi ngồi vật vạ ở trước hiên, có vài người hàng xóm tới hỏi, rồi cho tôi số điện thoại của cả chủ nhà, cả con chủ nhà. Tôi hơi bất ngờ vì họ có quá tin vào một người lạ như tôi không? Có thể nhờ vẻ ngoài không thể làm chuyện ác của mình mà tôi gặp may. Đáng buồn, tôi gọi hoài cũng không ai bắt máy, đành chấp nhận ngồi đợi tiếp.

Hơn một giờ đồng hồ sau, chị chủ nhà mới phát hiện ra vị khách lạ. Chị hỏi tôi tìm ai? Tôi trình bày rất rõ ràng tôi đã từng thuê một phòng ở nhà chị, có lẽ người cho tôi thuê là em gái chị, nhưng giờ tôi không còn lưu số của chị ấy. Đợt này trở lại Hội An tôi muốn được tiếp tục thuê phòng vì nhà chị rất đẹp, lại rất gần khu phố cổ.

Khi chị nói nhà chị bây giờ không còn cho thuê nữa, không cần soi gương tôi cũng đoán được gương mặt thất vọng của mình thê thảm đến mức độ nào. Nhưng cũng may vì sự thê thảm đó mà chị thấy thương, và đồng ý cho tôi ở lại.

Chị nói tôi có thể ở phòng của em trai chị đang công tác ở Sài Gòn. Vì chị vừa sinh em bé nên không thể giúp tôi dọn phòng. Tôi có thể tự làm được. Vậy là chị chỉ cho tôi chỗ lấy ga, lấy chăn, lấy gối… Sắp xếp một loáng là tôi có một căn phòng tuyệt vời. Chắc chẳng có vị khách thuê phòng nào được tự nhiên như tôi.

Tôi thắc mắc với chị chủ nhà, tại sao nhà không khóa cửa? Chị nói ở Hội An yên tĩnh và an toàn. Có thể dựng xe ngay ngoài cổng mà không cần khóa. Nhà chị cũng thường xuyên để cửa mở đến khuya chờ ba mẹ chị đi làm về. Vì vậy, tôi có thể thoải mái đi chơi.

Quả thực, từ khi bước vào cho tới khi chia tay ngôi nhà không khóa cửa này, tôi không còn cảm giác mình đang đi thuê phòng người lạ, mà giống như đang trở về nhà. Gần gũi, ấm áp vô vùng!

Bốn ngày rong ruổi khắp Hội An đã bao lần tôi ngỡ ngàng, tôi băn khoăn tại sao người ta có thể tốt bụng với mình như thế? Đã bao lần tôi xúc động tới mức phải cố cười để kìm nén, để giấu đi sự thổn thức trong tim mình.

Tôi nhớ chị chèo thuyền chở tôi đi thăm rừng dừa bảy mẫu ở xã Cẩm Thanh (Hội An) cứ khăng khăng mời tôi về thăm nhà, ăn cùng gia đình chị một bữa cơm trưa. Vì thời gian di chuyển quá gấp nên tôi buộc lòng phải từ chối. Chị tiễn tôi - một vị khách vừa gặp vài giờ đồng hồ cả một đoạn đường dài, quyến luyến như chia tay một người thân.

Tôi nhớ một chú chủ quán mì Quảng ngon nổi tiếng ở Hội An nhiệt tình tới mức từ chối phục vụ khách đến ăn để tập trung kể cho tôi nghe câu chuyện về mì Quảng, về cao lầu. Thậm chí, chú còn gọi nhân viên ra làm "phiên dịch" cho tôi bởi chú nói giọng Quảng Nam quá "đậm đặc" mà nhiều lúc tôi không thể hiểu chú nói gì. Khi tôi nói “cháu trả tiền, cháu còn trở lại Hội An, nếu chú không lấy tiền cháu sẽ không đến quán chú nữa”, chú cười hiền hậu như cách bố tôi vẫn mỉm cười với con gái.

Tôi nhớ một nghệ nhân hơn 80 tuổi ở làng gốm Thanh Hà sau khi dẫn tôi đi thăm lò gốm đã tặng cho tôi rất nhiều món đồ mà cụ tự tay làm. Tôi không biết phải mang những món quà này về Sài Gòn như thế nào, nhưng không biết phải từ chối như thế nào. Sau những lời chia sẻ chất chứa bao ưu tư của cụ về tương lai của lò gốm, tôi thật sự sợ cụ sẽ chạnh lòng nghĩ tôi không thiết tha với những món đồ mộc mạc, nên mới không nhận quà…

Tôi sẽ không bao giờ quên một bác hướng dẫn viên được mệnh danh là “người thổi hồn cho Cù Lao Chàm”. Sau buổi gặp tình cờ vài phút ở chùa Hải Tạng trên Cù Lao Chàm, bác vội vã về nhà tìm những cuốn sách cổ về Hội An để tặng cho tôi. Trước giờ quay lại Đà Nẵng để bay về Sài Gòn, đọc tin nhắn bác gửi: “Con chỉ ở Hội An tối nay, bác dẫn con đi ăn món ngon, bác dẫn con qua quán cà phê Hội An bác hay ngồi…” mà mắt tôi nhòe nước. Tôi còn nhớ… Nhớ nhiều lắm…

Tôi đã từng đọc rất nhiều bài viết miêu tả người Hội An bằng những mỹ từ: hiền hòa, hiếu khách, chân chất, hồn hậu. Tôi nghĩ đó là những nét tính cách đáng quý mà bạn có thể bắt gặp ở bất cứ nơi nào trên dải đất hình chữ S. Còn ở Hội An, nếu khác thì có chăng nó chỉ đậm nét hơn thôi. Lòng người Hội An ấm áp, chân tình, dễ chịu như cái nắng trong buổi trưa tôi tới mảnh đất này.

(còn tiếp)
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4

Theo Linh San (iHay.Thanhnien)
Du lịch, GO!

Thứ Hai, 23 tháng 6, 2014

'Tây Bắc' khác trên vùng cao Quảng Nam

(iHay) - Đến khu 7 (Quảng Nam) mới biết, té ra ruộng bậc thang đẹp mộng mơ không chỉ vùng Tây Bắc mới có.

< Cung đường uốn lượn dẫn vào khu 7 Tây Giang.

Mùa này, đường vào khu 7 gồm các xã Tr’Hy, Axan, Gary, Ch’Ơm (huyện Tây Giang, Quảng Nam) được cho là dễ đi nhất trong năm vì tiết trời khô ráo. Ấy thế mà chiếc UAZ "2 cầu" của lực lượng bộ đội biên phòng vẫn trầy trật, vật lộn 7–8 giờ đồng hồ mới vào được.

Ngồi trên xe thấy những khu rừng nguyên sinh hiện ra xanh ngút ngàn, đường thì gập ghềnh nhưng uốn lượn rất thơ mộng, “máu phượt” trong người lại sôi lên. Thế mới nghĩ đến chuyện lần nữa vào khu 7, chắc chắn phải đi bằng xe máy.

< Bản làng người C’Tu Nal trên một ngọn đồi và cũng có những bản nằm lưng chừng núi.

Khu 7 là nơi quần cư của người C’Tu Nal (người C’Tu thượng) bao đời. Nơi đây, hầu như vẫn còn nguyên vẹn những nét văn hóa đặc sắc của người vùng cao cũng như thiên nhiên chưa bị can thiệp “quá sâu”.

< Nhà làng chính giữa quy tụ những nóc nhà dân.

< Chiều về, những người phụ nữ C’Tu thong thả mang gùi về nhà.

Ở độ cao từ 1.000m trở lên nên quanh năm mây phủ trắng, thế nên nhiều người gọi khu 7 là nơi có 4 mùa trong ngày quả không sai.

< Trẻ em C’Tu với những trò chơi, giải trí đơn giản trong điều kiện còn nhiều thiếu thốn.

Bạn cảm nhận được cái rét mùa đông lúc nhá nhem tối trời, ấm áp tiết xuân lúc bình minh, bức bối nóng hè vào buổi trưa và mát nhẹ mùa thu vào xế chiều.

< Cây nêu cọc đâm trâu trong một bản nhỏ trên đỉnh đồi.

Nhưng đó không phải là tất cả sự ngỡ ngàng mà khu 7 mang lại, mà điều đặc biệt nhất bạn nên làm đó là tìm đến những cánh đồng ruộng bậc thang để chiêm ngưỡng.

< Ruộng bậc thang độc đáo tại khu 7.

< Những cọng mạ non vừa được cắm xuống vào giữa tháng 2. Canh tác lúa nước theo kiểu ruộng bậc thang của người C’Tu đãcó từ bao đời nay.

< Trong thung lũng nhỏ của thôn Arooih, ruộng bậc thang mang lại ấm no cho nhiều người dân. Những phụ nữ C’Tu chăm chỉ cấy lúa trên đồng.

< Cảnh người mẹ cõng con trên lưng vừa cấy lúa trông rất… vùng cao.

Tất nhiên, mùa này người phụ nữ C’Tu đang cấy lúa nên có thể sẽ không đẹp bằng mùa lúa chín. Nhưng chính người viết khi lần đầu tiên được đứng trước những dãy ruộng bậc thang những tưởng sẽ chỉ có ở vùng Tây Bắc đã không khỏi ngạc nhiên.

< Hết ngắm ruộng bậc thang, bạn có thể ngắm hoa bích đào nở...

Bạn có thể chụp ảnh lưu niệm ruộng bậc thang đang xanh mướt màu mạ non, nhìn ngắm những người phụ nữ C’Tu Nal hồn hậu cõng con trên lưng để cấy lúa.

< Và cả vườn hoa cải vàng ươm trong nắng xuân.

< Văn hóa của người C’Tu là một trong những hấp lực kéo bạn đến khu 7.

Thú vị hơn, tới vùng đất này, bạn sẽ được nhiều người bản địa kể về câu chuyện cánh đồng Chuôir – nơi được UBND tỉnh Quảng Nam công nhận là danh thắng cấp tỉnh. Cánh đồng này là “chứng nhân” và cũng là nguồn cung lương thực cho bộ đội giải phóng qua 2 cuộc kháng chiến của dân tộc.

< Bên trong nhà làng của người C’Tu Nal, nhìn những nhà dân được thiết kế rất lạ và đẹp mắt.

Và thi thoảng, bạn còn bắt gặp những ruộng hoa cải vàng ươm trong nắng hay thậm chí những cánh hoa đào phớt hồng nhẹ nhàng trong gió xuân.

< Những món ăn ở đây sẽ là một trải nghiệm đáng nhớ trong chuyến đi của bạn.

Chắc chắn, tôi sẽ lại ghé khu 7 vào một mùa khác để được nhìn ngắm mảnh đất và con người nơi này trong một diện mạo mới.

Phượt ký của Hoàng Sơn (iHay.Thanhnien)
Du lịch, GO!

Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2014

Lên rừng xuống biển Thổ Chu

(TTO) - Vượt biển suốt bảy giờ đồng hồ trong điều kiện sóng gió tây nam mạnh cấp 4 để đến quần đảo Thổ Chu, chúng tôi dự định đi cho biết đây đó rồi trở về đất liền ngay ngày hôm sau. Nhưng cái màu xanh khoáng đạt của rừng, biển và những rạn san hô đẹp nguyên thủy nơi đây đã níu chân chúng tôi đến sáu ngày!

< Hòn Xanh nhìn từ Thổ Chu.

Quần đảo Thổ Chu gồm tám đảo nằm trong vịnh Thái Lan, trong đó đảo Thổ Chu hay còn được ghi là Poulo Panjang trong hải đồ của các nhà hàng hải phương Tây, là đảo lớn nhất với diện tích 13,95km² và là trung tâm hành chính xã Thổ Châu, cách Rạch Giá 220km, cách Phú Quốc 102km, đồng thời được xem là điểm cực tây nam của Tổ quốc.

Vào nơi yên tịnh của thiên nhiên

< Một góc Hòn Nhạn.

Phải chăng do vị trí nằm biệt lập cùng với yếu tố thời tiết, khí hậu, đầu sóng ngọn gió mà hệ sinh thái quần đảo Thổ Chu rất đa dạng, độc đáo và còn ẩn chứa trong thiên nhiên nhiều điều kỳ thú. Đứng trên Hòn Nhạn, nhìn tứ bề: gần bên là những tác phẩm đá được thiên nhiên gia công mài dũa, tạo hình hoàn mỹ, xa hơn là đảo Thổ Chu tựa như bức trường thành, xa hơn nữa là biển cả mênh mông, những con thuyền vượt sóng ra khơi... mới thấy quê hương đẹp làm sao!

< Ghềnh đá Hòn Từ bị xâm thực tạo nên hình dáng lạ lùng đẹp mắt.

Từ trung tâm xã đi đến các bến thuyền, bãi tắm, hải đăng, địa điểm thăm thú... mọi con đường đều xuyên qua rừng nên khách phương xa chạy xe chẳng mấy ai cần vội vàng, phóng nhanh như người bản địa. Bởi họ dành chút thời gian ngắm nhìn lá vàng rơi lả tả theo chiều gió và lắng nghe tiếng chim thay nhau hót líu lo trên những vòm cây cao chót vót. Thỉnh thoảng dừng xe, men theo lối mòn vào rừng sẽ bắt gặp cây vải rừng với những chùm quả chín đỏ hoặc cây dâu với trái chín vàng bám chi chít từ thân đến cành cây trông thật bắt mắt, khiến khách khó cưỡng lại ham muốn thưởng thức cây trái trời cho này.

< Thu hoạch vải rừng đầu mùa.

Rừng phủ kín đảo Thổ Chu là rừng nguyên sinh với hệ thực vật có trên 200 loài, chiếm ưu thế là các họ bứa (Guttifereae), đậu (Fabaceae) và hồng xiêm (Sapotaceae) được bảo vệ nghiêm ngặt, không hề có nạn phá rừng. Vì vậy rất dễ dàng bắt gặp bên đường những cây cổ thụ thẳng đứng 5-7 người ôm không hết vòng. Có đất, có rừng ắt có nước ngọt. Quả thật mạch nước ngọt trên đảo dồi dào quanh năm, không xảy ra tình trạng khô hạn.

< Một góc bãi biển với cát mịn, trắng ở Hòn Từ.

Rời bãi Dong, một bãi biển nằm hướng đông bắc đảo Thổ Chu, chúng tôi theo thuyền đánh bắt cá hướng tới Hòn Từ. Không lâu sau đó thuyền tiếp tục men theo ghềnh đá để tránh những đợt sóng nhồi trước khi xuôi dòng chảy tiến vào Hòn Cao. Thủy triều đang xuống, phơi bày ven bờ những bãi đá đầy cành san hô chết khô. Còn trên đảo là màu xanh um của cây rừng. Cảnh sắc rừng trên Hòn Cao mang sắc thái riêng, không chỉ tươi mát bởi toàn cây cổ thụ: phong ba, bàng vuông, cây da... với những bộ rễ bám chắc vào rạn san hô được hình thành qua quá trình tạo sơn. Những chỗ này còn là nơi cư trú của đàn dơi quạ đang treo ngược ngủ trên cành cây sau một đêm kiếm ăn. Chợt phát hiện kẻ lạ xâm nhập, chúng phát ra âm thanh ríu rít như gọi bầy đàn rồi vỗ cánh bay đen kín cả một góc trời. Bất giác cảm thấy hối hận vì nỗi đã phạm vào sự yên tịnh của thiên nhiên bằng những bước chân.

Huyền ảo dưới đại dương

< Dơi quạ có rất nhiều ở Hòn Cao.

Nếu chuyến đi rừng đã khiến tôi mê mẩn thì chuyến đi lặn biển tại Hòn Từ với chủ thuyền Nguyễn Văn Hòa chuyên sống bằng nghề lặn bắt bào ngư... lại gây ấn tượng mạnh hơn, ngay cái nhìn đầu tiên dưới lòng đại dương. Đó là một thế giới huyền ảo của 99 loại san hô khác nhau bên cạnh thảm cỏ biển mà chiếm ưu thế là các giống Acropora (san hô tán/bàn), Montipora (san hô sừng hươu) cùng đàn cá đủ màu sắc, những loại ốc cờ, ốc tai tượng, bào ngư, cổ hiếu, cầu gai... đang ẩn mình dưới độ sâu từ 7-10m. Thật khó diễn tả hết bằng lời, cũng không thể chia sẻ với ai bởi lẽ có nói thành lời cũng chẳng đủ ngôn từ để mô tả. Vậy nên đành phải yên lặng mà để cảm xúc cứ thế dâng trào.

< Ngư dân Nguyễn Văn Hòa - người hướng dẫn chúng tôi thực hiện chuyến khảo sát lặn biển ở Hòn Từ thuộc đảo Thổ Chu.

Theo các chuyên gia, đây còn là nơi lý tưởng để các loài rùa biển đang bị đe dọa trên toàn cầu như đồi mồi (Eretmochelys imbricata) và vích (Chelonia mydas) chọn làm tổ. Bởi thảm cỏ biển tại khu vực này chính là nguồn thức ăn khoái khẩu của các loài rùa biển.

Bơi lặn vùng biển Thổ Chu, chúng tôi trải nghiệm nhiều điều: biết đeo dây bảo hiểm nối với thuyền đề phòng dòng chảy cuốn ra xa. Nếu lặn nổi thì chỉ cần đeo kính và ống thở là có thể ngắm san hô hiện hữu dưới độ sâu 10m, muốn lặn sâu thì tiện thể học cách sử dụng ống hơi phát ra từ máy bơm oxy trên thuyền như một dân chài thực thụ. Hơn thế nữa nó lại nhẹ nhàng và thời gian sử dụng kéo dài so với lặn bằng bình dưỡng khí...

Rộn ràng Hòn Nhạn

Nhưng niềm hạnh phúc nhất của chúng tôi trong những ngày ở Thổ Chu là vượt biển đặt chân tới Hòn Nhạn, cũng là điểm chuẩn A1 của đường cơ sở để xác định lãnh hải Việt Nam và là nơi chim nhạn di trú và sinh sản, cách Thổ Chu 5km về hướng tây nam.

Hôm chúng tôi khởi hành đến Hòn Nhạn, biển đang sôi sục, mặt nước chuyển dần sang màu xanh sậm, từng cơn sóng nối tiếp nhau chồm lên dữ dội như muốn dìm lấy con thuyền câu nhỏ bé. “Đành phải chạy cặp theo Hòn Xanh để núp gió trước khi gối lên sóng đi tiếp ra Hòn Nhạn” - anh Hòa nói thế. Hơn tiếng đồng hồ sau, Hòn Nhạn đã hiện trước mặt cùng lúc trong không gian vang lên âm thanh ồn ào từ tiếng kêu của vô vàn chim nhạn bay kín trên bầu trời, tạo nên cảnh tượng rộn ràng như muốn xua đuổi những vị khách không mời mà tới.

< Lặn biển ở Hòn Từ với vô vàn cá, san hô đẹp mắt.

Sóng vẫn dồn dập, thuyền vẫn nghiêng ngả, tới mức chúng tôi không thể đứng vững huống hồ là để chụp ảnh, quay phim. Tới nước này, muốn lên đảo chỉ còn cách thuyền phải neo đậu xa bờ để tránh va chạm vào đá ngầm, riêng chúng tôi ôm thùng xốp chứa túi máy ảnh, máy quay phim, cứ thế mà bơi vào. Mặc cho sóng dữ đẩy đưa, mặc cho giày dép bị trôi mất và đá ngầm thỉnh thoảng cứa vào chân, cuối cùng chúng tôi đã đổ bộ lên đảo.

Hòn Nhạn là đảo khô, vốn toàn đá tảng lớn nhỏ chồng chất lên nhau và cây cỏ chỉ sinh sôi khi mùa mưa tới, đó cũng là thời điểm từ tháng 4 đến tháng 9 âm lịch, loài nhạn thường bay về sinh sản. Mỗi mùa nhạn thường đẻ 1-2 trứng trong những hốc đá hoặc dưới lùm cây cỏ dại. Nhạn không ấp trứng nhưng hằng ngày sau khi bay đi kiếm ăn thường bay về để xem chừng. Trong vòng 30 ngày, trứng nở, lúc ấy chúng mới mớm cho nhạn con ăn, đến khi đủ lông đủ cánh.

Trở về đất liền, chúng tôi mang theo niềm vui của kẻ khám phá ra nhiều điều kỳ thú về đảo tiền tiêu phía tây nam của Tổ quốc. Nhưng vẫn canh cánh nỗi lo lắng vu vơ: trong tương lai, liệu địa phương có biện pháp bảo tồn môi trường thiên nhiên tươi đẹp như hiện nay khi mà hằng ngày vẫn thấy từng nhóm người lên đảo Hòn Nhạn để săm soi lượm trứng, những con thuyền ngẫu hứng dừng đậu xung quanh Hòn Từ, Hòn Cao... và mỗi lần thả neo họ có nhận thức đã làm gãy vụn biết bao cành san hô, cả những trường hợp ghe cào con banh lông cày nát đáy biển từng ngày...

< Người dân kiếm sống trong rừng Thổ Chu.

Cố gắng đến hè 2015 sẽ khai thác...

Năm ngoái, trong một chuyến tháp tùng cùng Bộ tư lệnh Vùng 5 hải quân đi thăm hàng loạt hòn đảo của vùng biển Tây Nam như Thổ Chu, Nam Du, Hòn Khoai, Hòn Chuối, đảo Hải Tặc... cả đoàn TP.HCM ai cũng liên tục chắc lưỡi trước vẻ đẹp đến ngỡ ngàng của những nơi này.

Nhưng, đi kèm sau những tiếng reo vui ngỡ ngàng, bao giờ cũng là câu hỏi: Sao chưa thấy phát triển du lịch? Bởi lâu nay, tuy Thổ Chu, Nam Du, Hòn Khoai, Hòn Chuối, đảo Hải Tặc... chẳng lạ lùng gì với dân phượt; nhưng đó cũng chỉ là những chuyến đi tự phát của dân du lịch bụi, chứ ngành “công nghiệp không khói” chưa hề có dấu ấn ở đây.

< Ông Trần Thế Dũng trong chuyến “lên rừng xuống biển Thổ Chu”.

Vì vậy, khi nghe ông Trần Thế Dũng - giám đốc Công ty du lịch Thế Hệ Trẻ (TP.HCM) - kể vừa thực hiện một chuyến đi khảo sát Thổ Chu, với những trải nghiệm thực tế một cách chuyên nghiệp của dân làm du lịch, chúng tôi đã hỏi ngay cảm tưởng của ông Dũng về nơi này. Ông Dũng hít hà nói: ”Đẹp lắm. Tuyệt vời lắm”. Và theo lời đề nghị của chúng tôi, ông Dũng đồng ý viết bài, gửi ảnh để giới thiệu chuyến khảo sát này. (Theo tìm hiểu của chúng tôi, hình như đây là lần đầu tiên có một nhà làm du lịch đi khảo sát lặn biển, vào rừng ở Thổ Chu - NV).

Nhưng liệu đến bao giờ thì tour lặn biển Hòn Từ, thăm rừng Thổ Chu và khám phá Hòn Nhạn sẽ chính thức được khai thác? Trả lời câu hỏi này, ông Dũng nói: ”Nếu mọi chuyện suôn sẻ thì đến mùa hè năm sau. Bởi chúng tôi còn phải rà soát lại mọi chuyện, từ phương tiện di chuyển sao phải thật an toàn cho khách, đến nơi ăn chốn ở phải đạt chuẩn làm du lịch, rồi còn phải làm việc với địa phương...”.

Theo Trần Thế Dũng (báo Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!