Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã xì trét. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã xì trét. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014

Đáng ngưỡng mộ taxi ở Nhật Bản

(Giải trí) - Không tham một xu của khách, luôn đàng hoàng, đúng mực tài xế taxi ở Nhật có quá nhiều điều khiến người nước ngoài đến Nhật phải ngưỡng mộ.

Nhật Bản là quốc có cước phí taxi đắt nhất tại châu Á, giá taxi tại các thành phố lớn như Tokyo, Kyoto, Nagoya, Hiroshima hay Nagasaki tương đối đồng đều, khoảng từ 500 - 600 yên cho một cây số (tương đương khoảng 105 - 115 nghìn đồng Việt Nam/cây số đầu tiên, các cây số sau có giảm hơn một chút, khoảng 450 - 500 yên), gần gấp 2 lần tại New Zealand và gấp 7 lần so với New Delhi, Ấn Độ.
Ở các vùng quê giá taxi có thể lên đến 650 hoặc 700 yên, tức khoảng 140.000 đồng/cây số. Giá cao chất lượng dịch vụ mà khách đi taxi được hưởng có thể nói rất xứng đáng. Và nhìn từ những lái xe taxi Nhật, thế giới có rất nhiều điều để ngưỡng mộ.

Ưu điểm

- Chất lượng xe, dịch vụ tốt

Taxi ở Nhật thường là Toyota Prius, Toyota Crown, Toyota Comfort, Toyota Crown Sedan, Nissan, rất đẹp và sang trọng.

Nhật không quy định về kiểu dáng và màu sắc xe nên taxi ở Tokyo cũng như nhiều thành phố du lịch lớn có rất nhiều màu sắc đỏ, hồng, xanh lá cây, đen rất sinh động đẹp mặt. Riêng ở Osaka, taxi có màu đen chủ yếu.
Đi kèm với xe sang là giá cao. Thế nên mới có chuyện không ít khách Việt sang Nhật vô tư gọi taxi bảo chở đi quanh Tokyo xem một vòng, lúc xuống thanh toán vài trăm đôla Mỹ là bình thường.

Khách có thể đón taxi ở các điểm đỗ xe bus, không cần thiết phải biết số taxi thì mới có thể đi taxi được. Phía bên trong xe nơi tài xế ngồi thường có vách ngăn bằng nhựa rất cứng, có lẽ để ngăn khả năng tài xế bị tấn công từ phía sau.

Tài xế luôn cúi chào khách lịch sự. Tài xế không cầm tiền từ khách mà luôn có khay đựng tiền. Tài xế luôn mặc áo sơ mi sơ vin phẳng phiu (màu trắng hoặc xanh dương), tay đeo găng tay, vận chuyển mọi hành lý để khách không phải động tay.

- Đàng hoàng, công khai với khách

Khi đi taxi ở Nhật, khách sẽ được hỏi đi từ đâu đến đâu, tài xế lập tức sẽ nhẩm xem khách sẽ tốn khoảng bao nhiêu tiền và thường sẽ khuyên khách đi tàu điện ngầm cho tiết kiệm. Trong nhiều trường hợp, tài xế không đi đường dài mà chở khách đến ga tàu điện ngầm hướng dẫn khách vào quầy hỏi thông tin để đi tàu điện ngầm.

- Không tham của khách dù một đồng

Khi đi taxi mà con số cuối cùng là gần chẵn, ví dụ khoảng 998 yên, khách đưa 1000 yên, tiền thừa phải trả lại chỉ 2 yên, tương đương khoảng 400 đồng Việt Nam, thường khách sẽ bỏ qua con số đó hoặc thậm chí tài xế nhiều nơi cố tình lờ đi không trả lại khách thì tài xế taxi ở Nhật sẽ bằng mọi cách trả lại cho khách, không nhận thêm dù chỉ một đồng.
Trong nhiều trường hợp, dù còn khoảng 100-200 mét mới đến địa điểm nhưng đồng hồ tính cước tắc xi đã lên mức chẵn, ví dụ khoảng 1000, 2000 yên, tài xế sẽ tự động ngắt đồng hồ để không tính thêm tiền của khách.

- Không chấp nhận chở quá số người quy định

Người Nhật nguyên tắc và tuân thủ luật pháp chặt chẽ trong việc chở khách bằng taxi. Chưa bao giờ có ai có thể thuyết phục để đi quá số người theo quy định, với mỗi xe taxi khoảng 4 người. Nếu chỉ thừa thêm một người thôi cũng sẽ phải chuyển sang xe khác.

- Cơ hội việc làm dành cho mọi người

Ở Nhật, biết lái xe, hiểu đường phố và có đủ sức khỏe thì dù cơ thế có tật sẽ vẫn có thể trở thành tài xế taxi. Với kinh nghiệm từng đi đến phần lớn các trung tâm và thành phố du lịch lớn nhất của Nhật, tôi từng chứng kiến rất nhiều tài xế taxi chỉ cao khoảng 1 mét 50, thậm chí chân hơi khèo, đi lại rất chật vật khó khăn, tôi cảm thấy mình lành lặn mà để họ chuyển hành lý cho mình tôi thấy vô cùng ái ngại nên cố gắng tự vác hành lý lên xe. Thế nhưng họ từ chối sự giúp đỡ của tôi và lịch sự trả lời họ là tài xế để họ tự thực hiện trách nhiệm của mình.

- Thích nói chuyện với khách

Trong một số lần đi taxi, không biết có phải vì may mắn không nhưng tôi hay được gặp nhiều tài xế thích nói chuyện với tôi. Họ hỏi tôi đi đâu, làm gì, đến nước Nhật làm gì và gợi ý cho tôi một số địa điểm du lịch nổi tiếng mà tôi nên đến. Cũng có khi họ chia sẻ cho tôi những thông tin địa điểm nào cần đặt trước, số tiền bao nhiêu, khu vực nào trong đó đẹp.

Nhược điểm

- Ngoại ngữ không tốt

Đi taxi rất nhiều lần ở Nhật tại nhiều địa điểm khác nhau ở Nhật, tôi mới chỉ thấy 2 tài xế ở Kyoto và Hiroshima nói được chút ít tiếng Anh, còn lại họ không thể hiểu tiếng Anh dù những câu đơn giản nhất. Thế nhưng khách có thể khắc phục điều này bằng cách giơ hình và địa chỉ nơi mình cần đến cho tài xế, việc đi lại dù tài xế không biết ngoại ngữ cũng không vì thế mà ảnh hưởng nhiều.

- Không thực sự rành đường

Dù có rất nhiều điểm cộng nhưng không hiểu biết nhiều về đường phố là điểm yếu cần cải thiện của tài xế taxi Nhật. Rất nhiều trường hợp khi đến nơi tôi mới biết địa điểm tôi cần đến chỉ cách nơi tài xế đỗ xe khoảng 1-2 km mà tài xế đi lòng vòng mãi không đến hoặc phải gọi lên tổng đài hỏi rất lâu mới ra được đường. Tuy nhiên ngay cả trong việc này người Nhật cũng bộc lộ bản chất tuyệt vời. Khi phát hiện ra đi nhầm đường, tài xế lập tức sẽ chỉnh lại đồng hồ tính cước về 0 hoặc giảm đi rất nhiều để khách không chịu thiệt.

Ở Nhật, trong một số trường hợp, giá taxi nhiều khi rẻ hơn giá tàu điện ngầm: Nếu nhìn theo con số, giá taxi ở Nhật thực sự đắt đỏ. Nhưng khi đi một nhóm đông khoảng 4 người và khoảng cách không quá xa, tương đương khoảng 1,2 ga tàu điện ngầm, lựa chọn tốt hơn lại là taxi. Vì khi chia ra theo số đầu người, số tiền thực bỏ ra còn thấp hơn so với đi tàu điện ngầm mà khách không phải đi bộ xa, không phải chờ đợi mua vé.

Dù cũng có một số điểm trừ nhưng có thể nói tài xế taxi ở Nhật thực sự có nhiều điểm để khách du lịch nhớ và tôn trọng cũng như để tài xế nhiều nước khác đáng học hỏi.

Theo Ngọc Diệp (Tri Thức Trẻ)
Du lịch, GO!

Thứ Năm, 19 tháng 6, 2014

Nướng cá trên cồn cát Quảng Bình

(ANTĐ) - Tháng 6 vốn là tháng nóng nhất trong năm nhưng lại là mùa biển đẹp nhất với nhiều loại hải sản hiếm khi được thưởng thức.

< Cồn cát bên dòng Nhật Lệ.

Khi hoàng hôn dần buông, ngồi trên bãi biển hay cồn cát rồi tự tay nướng con cá đuối to gần bằng cái mâm. Loài cá sụn này thân mỏng, to bản với chiếc đuôi gai dài tới gần mét. Thứ đặc sản này có lẽ chỉ ở Quảng Bình là nhiều nhất.

Nơi chúng tôi khám phá đầu tiên chính là chợ cá Đồng Hới bên dòng sông Nhật Lệ, gần tượng đài Mẹ Suốt. Tàu cá từ ngoài khơi qua cửa biển Nhật Lệ rồi ngược dòng cập vào chợ cá. Mực, cua, ghẹ, cá thu, cá ngừ cũng quá quen với những người vốn ham đi nên không thu hút lắm.

Lang thang chợ cá Quảng Bình, tình cờ nhìn thấy những o bán cá lựa những con cá nhỏ, cắt đuôi rồi đặt chúng lên thớt. Sau đó, các o lấy chiếc chày nhỏ lăn trên thân con cá, thịt cá cứ thể đùn ra chiếc đĩa. Thịt cá này làm chả nên miếng chả ăn rất mịn. Khác với ngoài Bắc, làm chả cá thường xay cả con cá nhỏ nên miếng chả vẫn lạo xạo xương vụn.

< Làm chả cá tại chợ kiểu miền Trung.

Ở đây có rất nhiều thứ cá chỉ nhìn thấy trên ti vi như cá mập, cá kiếm, cá đuối. Vốn là dân phượt sành ăn và cũng sành cách chế biến theo kiểu hoang dã, chúng tôi chọn mua con cá mập nhỏ dài gần nửa mét và con cá đuối gai to gần bằng cái mâm. Hai chú cá được ướp đá cẩn thận chờ hoàng hôn buông xuống.

< Cá mập con tại chợ cá Đồng Hới.

Cồn cát gần bãi biển Nhật Lệ được lựa chọn làm nơi thưởng thức đặc sản của biển khơi khi mặt trời lặn xua đi cái nóng ban ngày. Cát mịn và gió mát lại được ngắm biển từ trên cao khiến cả đoàn chúng tôi thoải mái chụp ảnh chờ cá nướng chín trên đám than hồng. Cá đuối được buộc đuôi treo giữa kim thang bằng cành phi lao cắm xuống cát. Cá đuối nướng chín đều cả hai mặt rồi xé nhỏ cuốn trong bánh đa nem với chút rau thơm, dưa chuột chẻ, bánh đa vừng ăn chấm với mắm nêm. Mỗi miếng cá cuốn lẫn cả thịt lẫn xương thơm lừng, ngọt vị cá và giòn tan của xương sụn cùng bánh đa vừng.

Cá mập con đã được xiên bằng 2 thanh tre nướng chín đều hai mặt cá. Khi cá chín, cả nhóm phượt xẻ ra chấm muối ớt ăn cùng dưa hấu muối. Quảng Bình có thứ dưa hấu thịt đỏ mà ngọt sắc. Khi trái dưa hấu mới to bằng chiếc bát ăn cơm, người ta đem nạo vỏ rồi muối như dưa cà. Quả dưa hấu non đem muối có vị chua, hạt chưa có, ruột mềm và cùi giòn. Thịt cá mập nướng chấm muối ớt ăn kèm dưa hấu muối ngon đến mức con cá mập nửa mét bị chén sạch cả vây! Kết thúc bữa cá nước là quả muồng, thứ quả cùng họ dừa và chỉ có ở miền Trung. Gần nửa đêm, cả đoàn phượt trở về khách sạn nghỉ ngơi và cũng không quên dọn sạch “bãi chiến trường” sau trận nướng cá trên cồn cát. Chắc có lẽ lần sau tới Quảng Bình cũng sẽ ăn cá đuối nướng như thế này.

Theo Lê Hồng Quang (An Ninh Thủ Đô)
Du lịch, GO!

Thứ Sáu, 6 tháng 6, 2014

Nhớ quê nhà mùa soi ếch

(DVO) - Như đã có thông lệ từ bao đời nay, không ai bảo ai cứ hễ có cây mưa lớn đầu mùa là cả làng ăn cơm thật sớm, cánh đàn ông chuẩn bị dụng cụ đâu đó sẵn sàng, nào là vợt bắt ếch, giỏ đựng ếch, đèn pin cầm tay,...

< Những cánh đồng quê nhà.

Chiều dần tàn, một cơn mưa đầu mùa thật lớn bất thần chụp xuống. Mưa nặng hạt vừa to vừa lâu, kéo dài cho đến khi mảnh ruộng sau nhà sâm sấp nước, tiếng mưa vừa yên ắng thì tiếng ếch nhái kêu ộp oạp... ộp oạp… nổi lên rộn ràng, rền vang khắp cả cánh đồng nghe thật là vui tai. Bố tôi bắt đầu ”lục đục” lôi các vật dụng trong kho ra “sắm sửa” các thứ chuẩn bị đi soi ếch đầu mùa.

Ngoài trời bắt đầu choạng vạng nhá nhem tối, đường đất trở nên lầy lội, con đường làng mưa lớn nước thoát không kịp chảy tràn vào các khu vườn nằm sát hai bên. Như đã có thông lệ từ bao đời nay, không ai bảo ai cứ hễ có cây mưa lớn đầu mùa là cả làng ăn cơm thật sớm, cánh đàn ông chuẩn bị dụng cụ đâu đó sẵn sàng, nào là vợt bắt ếch, giỏ đựng ếch, đèn pin cầm tay, đèn đội đeo giữa trán, bình “ăc-cu” mang bên vai … để rồi khi màn đêm buông xuống không còn nhận ra bóng người nữa, là cả xóm túa ra đồng bước vào mùa soi ếch.

Thời gian đó khắp các làng quê bổng dưng chộn rộn, lòng người nôn nao như đang chuẩn bị đi dự hội hè. Từ đầu cánh đồng cho tới phía xa kia bỗng chốc sáng rực, những ánh đèn nhấp nháy lung linh như một thành phố về đêm, cộng thêm những đóm lửa của điếu thuốc hút lập lòe như ma trơi, vào mùa sa mưa, dân làng đua nhau đi soi ếch coi như đây là một thói quen, một “lễ hội truyền thống” đã có từ thời xa xưa, kể từ khi tổ tiên ông bà đến đây khẩn hoang lập ấp.

Mùa bắt ếch hàng năm thông thường từ tháng năm âm lịch trở đi, trời mưa buổi chiều hoặc đêm mưa xong là thời điểm thuận lợi đi bắt ếch nhái, vừa dễ bắt lại bắt được nhiều vô số kể. Là mùa làm ăn “kiếm cơm gạo” của mấy tay chuyên soi ếch, nhái lên đường... cũng không kém phần hấp dẫn và lôi cuốn những kẻ không chuyên nghiệp tìm mồi nhậu, tìm niềm vui giữa cánh đồng không mông quạnh hay trải nghiệm hương vị cuộc sống nơi miền thôn dã…

Thời điểm này những con ếch đồng thường trú mình dưới những luống cày vì vậy khi những cơn mưa giông tháng 5 đổ xuống, cơn khát của chúng như được giải quyết. Trời ngớt mưa ếch, nhái mới mò ra ngoài để kiếm ăn, ghép cặp với nhau. Đây là thời điểm bắt chúng dễ nhất vì trước đó chúng núp trong các luống đất cày, hốc cây, khe đá…. nước ngoài đồng ngập hết thì ếch hay ngồi trong các bụi cỏ trong các vạt lung, trên các giồng ranh cỏ mồm, cỏ ống cao mịt mù, trên những mô lươn, hoặc những gốc cây mục, vùng đìa, những chòm mả mồ, mấy cái nền trại ruộng cao ráo giữa đồng, những sân phơi lúa, những ụ rơm và chỗ nào mà chúng bám được là chúng ở chờ nước xuống.

“Sống lâu nên lão làng” nhiều người đi soi riết trở nên dạn dày kinh nghiệm, cứ hễ nghe tiếng ếch kêu hướng nào thì soi đèn về phía đó. Con kêu tiếng ngắn, đứt quãng là con ếch, con kêu nhanh, dài là con nhái, cứ cần mẫn lia đèn pin, khi nhìn thấy ánh mắt đỏ, đích thị là mắt ếch hoặc nhái, mắt ếch đuợc phân biệt với cóc, chuột, rắn, bởi nó màu đỏ nếu không có kinh nghiệm thì khó phát hiện ra ếch, nhái, nhất là với những con hòa vào trong cây cỏ, màu đất. Hai mắt ếch phản xạ với ánh sáng của chiếc đèn nên đứng yên. Người đi soi ếch phải thật lẹ mắt nhanh tay giơ vợt chụp ngay tức khắc khi vừa nhìn thấy.

Mùa mưa ếch bắt cặp sinh sản nên thường bắt được nhiều. Thời điểm này những con ếch nằm “bắt cặp” rất dạn dĩ, thông thường chỉ chụp một lần là bắt được cả hai con, chỉ cần đi chừng vài tiếng đồng hồ là đã đầy giỏ “quẩy” không nổi.

Bố tôi kể, ngày xưa lúc cha ông mới tới đây lập nghiệp, ếch nhái nhiều vô kể, cua đồng, lươn, ốc, rùa, ba ba ,cá thì đầy đồng, cứ đưa nhủi, vó, vợt …ra mà hốt. Tuy vậy lúc đó lại ít ai bắt chúng để ăn, có lẽ thế mà chúng đã nhiều lại càng nhiều thêm, kiếm thức ăn cho bữa cơm hằng ngày dễ dàng như trở bàn tay. Nhiều người đi soi ếch chỉ vì tìm cảm giác hứng thú, vì ham vui, cũng có một số ít người làm nghề soi ếch để kiếm cơm áo gạo tiền nhưng chẳng ăn thua gì vì giá cả “rẻ bèo”.

Nhiều năm nay, tại các quán ăn, nhà hàng thịt ếch trở thành món ăn đặc sản. Hiện nay nguồn ếch, nhái đang bị cạn kiệt do tác động của con người và môi trường sống ngoài tự nhiên của chúng bị ô nhiễm, lượng ếch, nhái cũng theo đó mà giảm đáng kể. Các món ếch nhái nằm trong thực đơn nhà hàng với giá cả không mấy “phải chăng”, chỉ bằng những cái tên gọi khá ấn tượng như : chân dài chiên bơ, chân dài um chuối, chân dài nấu lẩu … làm cho món ăn tăng thêm về giá trị và nhu cầu về ếch ngày càng lên cao, lại còn có cả thị trường xuất khẩu nữa, cho nên lực lượng soi ếch phải tận dụng nhiều phương cách nhảy vào vơ vét của cải của thiên nhiên.

< Ếch đồng.

Ruộng đồng gì mà riết rồi kiếm cái ăn không ra, người đi soi ếch bây giờ còn nhiều hơn cả ếch ngoài đồng, nếu so sánh với thu nhập của người nông dân chúng mang lại nguồn thu đáng kể, có những tay chuyên nghiệp họ biết nơi nào có ếch nhiều rồi đặt giỏ ếch mồi để dụ cũng bắt được nhiều ếch, nhưng để chọn được con ếch mồi hay quả là cả một kỳ công. Lại có vài người thiện nghệ tới cỡ dùng miệng phát ra tiếng ếch kêu để dụ và bắt được ếch cũng khá.

Đêm đó, cả mấy bố con tôi sải dài những bước chân trên đồng ruộng, mặc dầu đã thấm mệt và buồn ngủ, nhưng vẫn cố gắng tận dụng cơ hội trời cho để thừa hưởng sản vật của đồng ruộng càng nhiều càng tốt. Loanh quanh một “chặp” lội hơn vài giờ đồng hồ trên cánh đồng gần nhà, giỏ cũng gần đầy những ếch với nhái, tôi ước chừng có đến cả trăm con to, nhỏ. Ai nấy bắt đầu thấy bụng đói cồn cào, liền “hú” nhau “thu quân”.

Ở nhà mẹ bắc sẵn nồi cháo gạo Nàng Hương thơm lừng, lựa mấy con ếch “bà” mập to nhất giỏ, ruột đầy mỡ, lại mang một đùm trứng béo ngậy, lột da băm nhỏ ướp gia vị mấy phút cho thấm, dùng dầu phộng thứ thiệt cho tỏi băm, hành tím mà xào cho thơm rồi cho vào nồi cháo nóng vừa ăn vừa thổi, thưởng thức vị béo, ngậy ngọt đậm của thịt ếch, có lẽ lúc này không có món gì có thể ngon hơn … bố và mấy anh tôi vừa nhâm nhi chén rượu vừa thưởng thức thành quả hơn 2 tiếng đồng hồ, tuy hơi mệt nhưng rất vui và sảng khoái, ai nấy “tranh nhau” kể công, thế là cơn buồn ngủ tiêu tan, câu chuyện bắt ếch của mấy bố con càng lúc càng thêm rôm rả, hào hứng...

Thịt ếch trắng gần giống như thịt gà ăn rất ngon, chế biến được rất nhiều món như: nướng mọi chấm với muối ớt, nướng với lá lốt, ếch chiên bơ, thịt ếch xào lăn, xào xả ớt, ếch kho tiêu, nấu lẩu… Với nhái, cách ngon nhất là tẩm bột chiên giòn... Mùa soi ếch nhà nào cũng “gộng” mấy mái đầm ếch nhái để dành ăn dần, mẹ vốn khéo tay nên chế biến thành các món rất ngon cải thiện bữa ăn cho gia đình.

Năm nào cũng thế cứ đến tháng 5 khi cơn mưa đầu mùa xuất hiện là cả làng quê tôi kẻ chuyên, người không chuyên đua nhau ra đồng soi ếch. Người càng nhiều thì việc vơ vét của cải đồng đất càng triệt để và “dữ dội”, lại còn rỉ tai nhau: ếch mà hầm thuốc Bắc ăn vào tráng dương cường thận, đùi người ăn ếch sẽ săn chắc và to như đùi ếch”, biểu sao nguồn ếch nhái không “cạn kiệt” cho được.

Sau cơn mưa nước ngấm dần vào đất mặt đồng bắt đầu trơ rạ, xa xa một vài vùng loang loáng nước. Ngoài những cơn mưa đầu mùa, sau đó muốn bắt được nhiều ếch phải am hiểu thời tiết, hôm nào trời sáng trăng nên ở nhà mà ngủ cho khỏe, có đi cũng chẳng có “xơ múi” gì.

Thuở còn nhỏ, đến mùa soi ếch tôi thường xin bố đi theo cầm “bị”(giỏ) đựng “chiến lợi phẩm”. Những đêm nhìn đèn lấp lóe của người soi ếch ngoài ruộng đồng như có động lực thúc giục không đi không được, dẫu có buồn ngủ hết sức cũng nóng ruột không tài nào nhắm mắt, những làn gió đêm lướt vào da thịt mát rượi, nước lõm bõm dưới chân mặt ruộng không bằng bặn, chân cao chân thấp trật lên trẹo xuống, đầu óc cứ căng ra dồn vào cặp mắt, chăm chú tập trung vào các bờ ruộng, lùm cỏ, cồn đất mà lia đèn lùng sục … vừa hồi hộp lại rất hấp dẫn. Ôi! Cái thú đi soi ếch đêm sao mà sướng mà thích đến thế !

Tôi còn nhớ mãi, lúc đó tôi chưa được học một bài nào về tình yêu quê hương đất nước, nhưng sau những lần theo bố ra đồng soi ếch, tình yêu quê hương xứ sở nó đã tự rung động và xuất phát từ trái tim, khối óc, nhập vào hồn người ăn sâu vào máu thịt, nó dạy mình làm người theo cái lẽ tự nhiên, đó là cái hồn cốt đồng đất quê hương nơi “neo đậu” cuộc đời mỗi con người ...bởi cánh đồng trước mặt giống như người mẹ hiền, nó sinh ra thực vật hoa màu lúa gạo bởi thành quả lao động con người, cùng các loài động vật ếch, nhái, tôm, cua... sinh sản trong thiên nhiên để nuôi mình lớn lên phổng phao thành người.

Thời còn chăn trâu cắt cỏ mấy trò thú vị ở đồng quê tôi đã nếm trải gần đủ. Giờ đây xa quê, cơn mưa đầu mùa đang ào ào qua căn gác trọ, lòng tôi chợt bồi hồi xao xuyến, nhớ bố mẹ nơi quê nhà đã “thất thập cổ lai hy”, nhớ những đêm mưa lâm râm nằm nghe tiếng ếch nhái đồng thanh hát điệu “nam ai”, lòng tôi đầy “trắc ẩn” man mác một nỗi buồn vô hạn: “Vẵng nghe tiếng ếch bên tai / Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò ( thơ Tú Xương).

Theo Mỹ Nhân (báo Dân Việt)
Du lịch, GO!

Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

Cẩm nang đi chợ trời ở... Mỹ

Giải trí - Đến chợ trời ở California bạn sẽ tìm mua được các loại model, đủ size của quần Jeans Levi's chưa qua sử dụng còn cả tag với giá chỉ khoảng... 10USD những chiếc túi hàng hiệu nổi tiếng gần như mới tinh với giá 10-20USD.

< Tiêu chuẩn của chợ trời Mỹ là Chợ phải nằm ngoài trời và phải... nhếch nhác.

Mỹ là "thiên đường mua sắm" thì hầu như rất nhiều người biết đến. Có thể nói rằng tất cả những mặt hàng mới nhất, tinh tú nhất của thế giới đều được tập trung về tại Mỹ. Các hãng thời trang cũng như điện tử, xe hơi, hàng tiêu dùng... đều lấy Mỹ làm thị trường đầu tiên để ra mắt những model mới nhất. Và giá cả ở Mỹ cũng thường rẻ hơn rất nhiều so với tại nơi sản xuất ra những mặt hàng đó. Thị trường Mỹ rất ngặt nghèo trong yêu cầu chất lượng nên những mặt hàng "lởm khởm" hầu như không thể lọt được vào Mỹ.

< Tất cả những món đồ đều có thể có.

Các "tín đồ" shopping trên thế giới đổ về Mỹ hầu như phát cuồng lên trước những Mall, shopping center, outlet... mênh mông, choáng ngợp bởi sự phong phú của hàng hóa, phấn khích bởi giá rẻ.

Nhưng có một điều ít ai biết đến để lùng hàng "độc" mà rẻ thì không nhất thiết phải đến những shopping center, thậm chí đến đó bạn cũng không thể tìm thấy những gì bạn cần tìm.

< Nhật ký của một người lính Nhật thời chiến trah thế giới lần thứ Hai được tìm thấy ở chợ trời Mỹ.

Không mấy quan trọng là bạn đang cư trú ở Mỹ hay chỉ đơn thuần là một du khách, nếu shopping là một thú vui, là niềm đam mê của bạn thì ngoài việc đi mall ra bạn hãy nên ghé... chợ trời!

Chợ trời ở Mỹ được gọi bằng nhiều cách: Open air market, swap meet, flea market... Nhưng cách gọi không mấy quan trọng.

< Máy ảnh và ống kính cổ các loại được bán với giá chỉ 5 USD/chiếc, tùy chọn.

Tiêu chuẩn đầu tiên để chọn chợ trời là: Chợ phải nằm ngoài... trời! Tức là không được ở trong nhà! Chợ nằm trong nhà là "vất đi", ở nơi đó thường bán hàng chưa qua sử dụng với chất lượng thấp.

Thứ hai: chợ nào càng nhếch nhác, nhốn nháo... càng tốt. Đừng ham những chợ ngăn nắp quá, ở đó hàng thường không phong phú và giá cao.

< Các tín đồ sưu tầm máy ảnh sẽ sướng run người khi bắt gặp những thứ này ở chợ trời Mỹ.

Thứ ba: tránh những chợ trời nơi mà rất nhiều người bán hàng là người... Việt Nam và Trung Quốc, hãy chọn những chợ đông người bán gốc Mexico.

Thứ tư: chợ trời nào càng gần những khu nhà giàu thì càng nhiều đồ hay.

< Đây là một trong những loại máy chiếu phim đời đầu của Kodak , model B được sản xuất từ năm 1927 nhưng tình trạng bảo quản cực kỳ tốt, máy còn nguyên nước sơn, không han gỉ, đầy đủ phụ kiện kèm theo. Chiếc máy này khi nghe giá 150 USD mình đã bỏ đi sau này về cho anh Nick Út xem ảnh, anh bảo máy này giá không dưới 10 ngàn USD.

Thứ năm: chợ trời bờ Đông nước Mỹ nghèo nàn về chủng loại và giá đắt hơn chợ trời bên bờ Tây nước Mỹ. Chợ trời California phong phú nhất, hàng nhiều, giá rẻ, hoạt động quanh năm, có những chợ hoạt động 7 ngày/ tuần.

< Cuối phiên chợ người bán hàng đứng rao cho không đồ để đỡ phải mang về.

Ở chợ trời Mỹ bán đủ thứ bà rằn từ những con ốc, chiếc đinh gỉ sét đến những thứ đồ cổ xưa hàng trăm năm tuổi. Nguồn hàng cực kỳ phong phú, bạn có thể tìm thấy ở đây trăm thứ thượng vàng hạ cám với những giá gây shock vì nó...rẻ quá!!!

< Có thể lượm được tượng đồng Mao Trạch Đông trong đống xà bần.

Có thể nói chợ trời là nơi lịch sử nước Mỹ thu nhỏ. Ở đây bày bán những thứ đồ tưởng chừng như chả để làm gì nhưng đã có tuổi đời hàng trăm năm về trước như yên ngựa bằng da, chiếc bánh xe hơi Ford lốp cao su nhưng niền (vành) bằng gỗ, những lá thư viết tay đề ngày tháng từ những năm 1800 bao nhiêu ấy, những chiếc bàn là (ủi) bằng gang nặng trĩu dùng bằng than, những bộ bàn ghế bằng gỗ sồi với những hoa văn cầu kỳ...

< Anh Nick Út, phóng viên chiến trường nổi tiếng, đang lệ mệ bưng một chiếc máy hát cổ vừa lượm được ở ngoài chợ trời.

Những tín đồ sưu tầm máy ảnh cổ hoặc đĩa (nhạc) than... thì chắc sẽ sung sướng đến mụ mẫm cả người khi đến chợ trời Mỹ. Vì tất tần tật đều bày bán như " mớ rau, nải chuối" ở chợ nông thôn Việt nam chúng ta. Các thương hiệu máy ảnh, máy quay phim, máy nghe nhạc, radio... đều hiện diện, có tuổi đời từ hơn 100 năm đổ lại đây, có nhiều những thương hiệu đã không còn tồn tại.

Những ai muốn mua sắm quần áo, đồ thời trang thì chợ trời cũng là một nơi lý tưởng để tìm đến. Bởi đồ ở chợ trời có loại đã qua sử dụng nhưng cũng có rất nhiều thứ mới tinh còn nguyên cả tag của nơi sản xuất hoặc những mall nổi tiếng ở Mỹ.

Ví dụ đến chợ trời ở California bạn sẽ tìm mua được các loại model, đủ size của quần Jeans Levi's chưa qua sử dụng còn cả tag...với giá chỉ khoảng 10USD. Sở dĩ chỉ chợ trời Cali mới có nhiều quần jeans Levi's với giá rẻ bởi San Fransisco là quê hương của thương hiệu quần này, trụ sở đầu não của hãng cũng nằm tại đây.

< Chiếc đàn mandolin cổ của Italy.

Hàng từ nhà máy tuồn ra, hàng từ những phòng thiết kế cũng vậy nên nhiều quần còn được đóng dấu là "Hàng mẫu" (sample ). Bạn còn có thể tìm được những chiếc túi với thương hiệu nổi tiếng đã qua sử dụng không nhiều với giá 10-20USD trong khi đó giá thật sự của chúng từ hàng trăm đến hàng ngàn USD.

< Máy chiếu phim xưa với giá khoảng 10 USD.

Những người thích sưu tầm đồ chiến tranh thì cũng nên ghé qua chợ trời. Tại đây bày bán rất nhiều đồ quân dụng của lính Mỹ như quân phục, ba lô, xẻng, hộp quẹt Zippo có khắc tên chủ nhân, đơn vị, thời gian và địa điểm đóng quân, vỏ đạn, dao găm, cà men đựng đồ ăn, áo giáp. Đồ lính các nước khác cũng có nhưng ít hơn ví dụ quân phục lính Đức Quốc xã, nón sắt của lính Anh, mũ lông lính Hồng quân Liên Xô... Bạn có thể tìm được trong đống xà bần hỗn độn đó nhật ký, kỷ vật của những người lính từ bao cuộc chiến ở những quốc gia khác nhau...

< Rất nhiều tượng đồng dễ thương và hiếm.

Về giá cả thì sao? Chợ trời Mỹ thì nói chung giá đã rẻ lắm rồi nhưng bạn cứ trả giá thoải mái mà không ngại người bán mất lòng. Hàng thường chỉ từ vài đồng đến vài chục USD. Còn nếu giá từ 100USD trở lên thì đó thường là hàng do những người mua đi bán lại kinh doanh, họ đã biết giá trị thực của mặt hàng họ bán. Còn thường thì hàng đổ đống trên mặt đất, ai muốn lựa, muốn xem thì cứ mặc sức tự nhiên, giá rẻ như... cho không (so với giá trị thật).

< Đồ quân trang của lính Mỹ bày bán ở chợ trời Mỹ.

Rất nhiều những đống hàng hóa tập trung một chỗ với bảng giá 1 USD, bạn mặc sức mà lục bới trong đống "đồng nát" đấy biết đâu gặp hên. Anh bạn của tôi là dân nhiếp ảnh chuyên nghiệp nên đã từng lục trong những thùng đồ 1 USD được một chiếc body (thân) máy ảnh Leica sau về bán trên eBay được gần 3.000 USD. Tôi cũng đã từng cầm một chiếc máy chiếu phim Kodak cổ nhưng còn trong tình trạng hầu như chưa sử dụng, nguyên đai, nguyên kiện nhưng rồi lại bỏ xuống bởi nghĩ giá 150$ USD quá đắt.

< Tượng và ấm cổ này cũng được mua từ chợ trời.

Nhưng khi về đưa ảnh chụp cho anh Nick Út (phóng viên chiến trường kỳ cựu thế giới – tác giả bức ảnh Em bé Napal) xem thì anh bảo máy đó rất hiếm, có giá không dưới 10.000 USD và đưa cho 1 cuốn catalog của Viện bảo tàng phim ảnh bên Đan Mạch có trưng bày chiếc máy đó.

Ở chợ trời Mỹ, bạn có thể tìm được những mặt hàng có nguồn gốc từ khắp nơi trên thế giới và hầu như hiện nay không (hoặc ít được) còn sản xuất nữa như những tượng đồng Ấn Độ, bình gốm cổ Trung Quốc, đồ sứ Anh, đồng hồ quả lắc Đức...

Nguồn hàng ở chợ trời từ đâu mà phong phú thế? Việc này có liên quan đến lịch sử và văn hóa Mỹ.


< "Chợt thấy vui như trẻ thơ" khi kiếm được con ngựa đồng ở chợ trời với giá rẻ mạt.

Mỹ là một Hợp chủng quốc nơi mà dân tứ xứ từ mọi miền lục địa đổ về. Những di dân khi đến miền đất mới thường có mang theo những kỷ vật của quê hương. Và các nhà sản xuất khắp nơi trên thế giới đều mơ ước chiếm lĩnh thị trường Mỹ và cố gắng nhập vào Mỹ những mặt hàng chất lượng cao nhất có thể được.

< Một chiếc máy ảnh cổ với thương hiệu rất lạ và còn hoạt động rất tốt.

Nhưng dân Mỹ cũng rất hay xê dịch, việc chuyển nơi ăn, chốn ở của họ là chuyện rất bình thường chứ không có tâm lý gắn liền với nơi chôn rau cắt rốn như người dân Việt mình. Mỗi lần chuyển nhà hầu như họ để lại hết đồ đạc từ bàn ghế, giường tủ đến áo quần và cả những kỷ vật. Còn những người chủ mới khi dọn vào nhà mới thì họ vứt hết đồ đạc của chủ nhà cũ ra để đem đồ mới vào. Vì thế ở Mỹ nghề là dọn đồ để làm trống nhà là nghề " truyền thống độc quyền " của người Mỹ gốc Mexico hay làm (tương tự như dân Việt mình hay làm nail ).

< Đúng là " thượng vàng, hạ cám".

Những đồ dọn ra đó thay vì phải đem ra bãi rác đổ và phải trả tiền cho bãi rác thì họ đem vào đổ đống ở chợ trời bán được đồng nào hay đồng ấy. Họ cũng chẳng có thời gian mà phân loại đồ, dù sao đó cũng là đồ "free" (bởi khi dọn nhà họ đã được chủ nhà trả tiền) thế nên bất cứ giá nào họ cũng bán được. Chính vì lý do này mà như đã viết ở phần trên là chợ trời nào càng nhếch nhác thì càng dễ mua đồ và giá càng rẻ. Còn những chợ ngăn nắp thì chủ yếu là những người mua đi bán lại, ví dụ họ vô chợ trời "nhếch nhác" lựa đồ mua rồi sang chợ "ngăn nắp" bán lại nên giá không còn " mềm " nữa.

< Ai mà có thể cầm lòng được trước những vật xinh xắn như thế này cơ chứ ?

Và phần trên cũng nhắc đến người Việt, người Trung Quốc bởi lý do đơn giản máu "con buôn" đã chảy trong huyết quản của họ rồi nên giá cả của họ đưa ra cũng rất "chát chúa ". Anh bạn của người viết có nguyên tắc là thấy hàng dù đẹp, dù thích nhưng do người Việt hoặc Tàu đứng bán ở chợ trời thì không bao giờ hỏi giá vì biết không bao giờ mua được. Nguyên tắc đi chợ trời là hàng phải độc hoặc tốt và giá phải...CỰC RẺ! Thậm chí giá mới chỉ dừng lại ở mức độ " rẻ " thôi thì cũng không mua!

< Chợ trời có cả tạp chí PlayBoy xuất bản từ những năm 1950-1960 còn mới nguyên trong túi nilon.

Đi chợ trời không chỉ để kiếm mua đồ mà cũng là một thú thư giãn, một dạng vừa window shopping (đi xem hàng chứ không mua), vừa luyện tập thể thao. Chợ trời Mỹ rất rộng rãi, không có cảnh ồn ào, chen lấn, trộm cắp, móc túi... thường thấy ở Việt Nam.

Bạn có thể suốt ngày lang thang đi la cà từ hàng này sang hàng khác, săm soi, ngắm nghía, cầm lên đặt xuống... không nhất thiết phải mua nhưng biết đâu đấy lại tìm ra những thứ đồ thú vị.


< Máy nghe nhạc cổ còn hoạt động chỉ 15USD/ chiếc. Đĩa than khoảng 1USD.

Người Mỹ khá trung thực nên nhiều gian hàng bày ra đó mà người bán đi đâu mất tiêu rồi mà không lo mất đồ, người mua kiếm được món hàng ưa thích lại phải chạy đi kiếm người bán để hỏi giá và trả tiền. Bạn có thể lục tung đống đồ rồi bỏ đi mà người bán vẫn không một lời phàn nàn, nhắc nhở.

Người viết hay lục những đống thư, album ảnh... và đôi khi tần ngần giở những trang giấy đã úa vàng theo năm tháng, nhìn những bút tích đề ngày tháng của những năm 18xx, nhìn những bức ảnh chụp từ đầu những năm 1900 với những khuôn mặt xa lạ và một cảm giác thật khó tả ập tới...

Tất cả chủ nhân của những nét chữ, của những khuôn mặt kia... đã trở thành người thiên cổ rất lâu rồi... và rồi mình cũng sẽ đến lúc như thế. Không biết sau này những trang nhật ký, những bức thư tình, những tấm ảnh của mình cũng sẽ lay lắt giữa chợ và những người xa lạ sẽ nhặt chúng lên ngắm nghía, mặc cả như mình đang làm không nhỉ ? (Mở ngoặc giải thích thêm tại sao thư, ảnh cũ lại mang ra bán ? Bởi những người chuyên nghề dọn sạch nhà có quan tâm đâu, họ mang tất tần tật những gì họ thu dọn từ ngôi nhà rồi đem đổ đống ra chợ trời )

< Đống đồ đồng lượm được ở chợ trời Mỹ đã được tác giả chuyển về VN.

Đi chợ trời không nhất thiết là để mua đồ. Đi để thư giãn, để tìm hiểu cuộc sống, văn hóa của nước Mỹ. Và nhất định bạn sẽ nhặt một vài món đồ nào đó vì không cưỡng nổi bởi cái giá rẻ đến không tưởng!

Nhưng cảnh báo một thực tế là hàng ở chợ trời ngày càng nghèo nàn đi và giá cũng đắt lên. Vì vậy các bạn hãy đừng chần chờ, đắn đó gì lâu, nếu có dịp đặt chân tới Mỹ hãy nên ghé tới chợ trời. Rồi các bạn sẽ thầm cảm ơn người viết bài này!

Theo Misha Đoàn (Infonet)
Du lịch, GO!

Thứ Hai, 26 tháng 5, 2014

Về nơi suối nhỏ làm nên làng bản

(DVO) - Khi sương đã vãn, lại chưa có mưa rừng, lũ suối, lúa trên ruộng bậc thang chưa chín, hoa chưa đâm bông, chúng tôi tìm về những ngôi làng nhỏ bình lặng, nơi có dòng suối nhỏ réo rắt mạnh nước suốt 4 mùa trong vắt.

< Suối ở Tú Lệ.

Bên những vườn cải, vườn hành xanh tốt, bản Thái thanh khiết và bình yên hiện dần trong tia nắng sớm, ẩn chứa biết bao nét văn hóa độc đáo và ý vị.

Ít ai nghĩ, đồng bào Thái cư ngụ vùng Tây Bắc với vạn trùng núi cao chót vót, sương mùa mờ mịt, lạnh cóng, quanh năm phải nằm đệm bông lau lại là những người gần suối nhất.

Nếu như các dòng sông lớn đã làm nên những bãi bồi trù phú để rồi đình, chùa, các điệu hát, lễ hội của văn minh lúa nước xuất hiện thì những dòng suối nhỏ này cũng đủ sinh thành nên các bản Thái với mái nhà sàn thanh cao, kiều diễm, những piêu (khăn piêu: khăn đội đầu), tin xỉn (cạp váy) đẹp như bức vẽ dân gian. Sâu thẳm hơn nữa là tráng ca Chương Han – áng sử thi oai hùng chẳng kém thần thoại, sử thi của một nền văn minh nào.

Trời sáng rõ thì cũng là lúc chúng tôi xuống xe đi bộ vào bản. Con đường đất mềm mượt cỏ xanh đẫm hơi sương như càng êm ả mỗi khi gặp một người dân thân thiện nở nụ cười mặc dù chưa một lần gặp mặt.

Vừa đi, anh bạn dẫn đường vừa huơ tay kể: Đồng bào Thái vùng Tây Bắc gắn bó với các dòng suối lắm. Bởi thế mà trong lễ hội cầu mát hàng năm, trai, gái sau khi đi té nước khắp trong bản, lại ra suối gác đuốc bên lèn đá và té nước vào nhau nhe thể tượng trưng cho quan niệm vạn vật nhất thể khi coi con người cũng như cây cối.

Nhìn về phía những ngôi nhà sàn có gác sàn cao từ phía xa, chúng tôi không vội đường đột tới ngay mà muốn đi vòng để ngắm nghía một chút. Giờ đến gần, cảm nhận được mùi đất ẩm nồng nàn, được hơi nước suối mát chúng tôi mới nhận ra, những con suối nhỏ đổ về các bản vùng Chiềng Ly, Bản Pó đất Thuận Châu (Sơn La) này đều là cái nguyên cớ để khởi đầu cho những ngôi nhà sàn kia quần tụ.

Những vườn rau nằm cách bờ xuối chẳng bao xa, luôn xanh nõn bởi được bú mớm mạch nước mát. Những thưở ruộng xanh thắm bảng lảng cánh cò như thể một cách đồng miền xuôi mà những ai lần đầu lên đây sẽ không thể tin trên độ cao hơn ngàn thước so với mực nước biển lại bằng phẳng như thế.

Thêm một quãng đường ngắn, chúng tôi lên đến khu bản mà bà con quần cư. Cũng như người Việt dưới xuôi, nơi ở của người Thái thường không xa điểm canh tác là bao. Những ống tre luồng to và dài nhất được cắt gọt thành ống để những người phụ nữ gùi nước lên đổ đầy các ang dưới chân cầu thanh để khách rửa chân trước khi lên sàn. Ở đây suối đã xa, nhưng điều làm chúng tôi bất ngờ là trong câu chuyện với chủ nhà, những gì gắn với những dòng nước xanh mát triết xuất từ núi rừng ấy lại vẫn còn tiếp diễn.

Trên sàn, người Thái trồng những giò hành hoa xanh bắt mắt. Khác với thứ hành củ lụi khi hết mùa, hành hoa ở đây ra lá bẹ và trổ hoa khá lạ mắt. Bởi tiết trời còn xe lạnh, ngồi trên những chiếc gối lót bằng vải thô nhồi bông lau, thơm mùi chàm, nghe chủ nhà giảng giải chúng tôi mới hiểu: mùi thơm không tự một hóa chất nào mà chính từ hương thơm của chàm quện với nước suối trong mát. Ở đây, tất thảy những gì bình dị nhất như mài con dao cho sắc trước khi di rừng, rửa cái cuốc cho sạch sau khi đã cùng người lấm lem bụi đất trên nương, ngâm sợi vải…cho đến trưa Ba mươi Tết, những người phụ nữ Thái trong bản lại ra suối gội đầu theo một nghi thức cổ truyền đều ra với suối, trình diện với dòng suối thiêng liêng và gần gùi ấy.

Nói về văn hóa người Thái còn rất nhiều, kể cả khi ta chỉ nhắc đến những gì liên quan đến các dòng suối. Nhìn ánh mắt chúng tôi hướng theo những dòng xa tăm tắp, hứa hẹn những bản xa, chủ nhà gắp vào bát con cá suối nướng và bảo: Dòng suối tuy không lớn lao, kì vĩ như dòng sông Đà, sông Mã của vùng Tây Bắc này, nhưng lại mang những nét riêng của từng vùng miền.

Trong ngữ hệ Tày-Thái, suối được gọi là nậm. Có những nậm lớn như sông như Nậm Rốm, Nậm Na. Nhưng, đa phần chỉ là những dòng suối nhỏ mang tên gọi, bản sắc của từng vùng nhỏ. Nơi ấy đâu chỉ nơi cung cấp nguồn nước cho sinh hoạt, tưới tiêu, nơi đánh cá mà còn là bến đợi, là điểm hẹn để trai gái gặp gỡ, trao duyên.

Những mùa lũ lớn, suối có thể gầm gào tuôn nước lớn từ thượng ngàn về, nhưng mùa khô, suối hiền hòa và sâu lắng đủ khiến người già ngồi soi mái tóc trắng sau hồi ức về kí ức của bản mương. Rơi đất Thuận Châu, đất Thái cổ với bao trầm tích văn hóa, tạm biệt những dòng suối nơi đây, nhưng sẽ còn gặp lại những dòng suối có thể có tên, không tên nhưng đầy ý nghĩa văn hóa ở vùng Tây Bắc này.

Theo Bùi Việt Phương (Dân Việt)
Du lịch, GO!

Thứ Ba, 20 tháng 5, 2014

Vừ Già Pó lạc sang Pakistan: Trở về quê hương

(VTC) - Lúc xe dừng lại ở Khâu Vai, Pó nhảy xuống, nhìn ngắm cảnh vật xung quanh, thấy các con chạy đến đón, vẫn ngỡ như là một giấc mơ.

< Hành trình từ Việt Nam sang Pakistan của Vừ Già Pó xa xôi hơn ta nghĩ.

Kỳ 7 (Kỳ cuối): Giây phút bồi hồi ở Khâu Vai

Ở đồn cảnh sát, người ta xác minh “thánh phượt” Vừ Già Pó chỉ là người vô tình đi lạc và bị bắt, chứ không hề có bất cứ một ý định nào xấu. Bởi vậy, họ cũng đối xử khá thoải mái với anh. Pó được cảnh sát đưa đi chợ chơi, được mua nước uống, mua quần áo mới, ngày ăn 3 bữa đầy đủ.

Hàng ngày, Pó phải tiếp đón một lượng khách đến thăm khá dày đặc. Có những người mang theo cả đồ ăn, áo ấm đến cho anh, cũng có những người đến chụp ảnh, ghi chép một lúc rồi thở dài bỏ về. Mỗi người đều sử dụng một ngôn ngữ khác nhau để hỏi, nhưng Pó không thể hiểu, vì không ai có thể nói tiếng H’Mông được cả.

< Sau mấy tháng ở Pakistan và được đối xử tử tế, Pó đã mập lên trông thấy.

Cho đến lúc anh bập bẹ được một vài từ ngữ địa phương, thì ông trưởng đồn có lần đùa vui, ra hiệu là sẽ cưới vợ hai cho và lưu giữ lại Pakistan. Pó hoảng sợ chối đây đẩy, rồi anh òa khóc.

Hy vọng tìm về với vợ con tưởng chừng đã tắt ngấm, lại lóe lên khi 3 tháng sau, anh được gặp một người đàn ông có thái độ rất thân thiện. Ông ta mở máy tính, lần lượt chỉ cho anh xem những lá cờ, khi đến hình ảnh lá cờ Việt Nam, Pó nhận ra và rất phấn khích, anh lấy tay chỉ vào lá cờ, rồi lại chỉ vào mình. Người đàn ông có vẻ đã hiểu rõ câu chuyện, vỗ vai Pó và lặng lẽ rời khỏi buồng giam.

Nỗi xúc động dâng trào sau mấy năm xa cách, nay lại được nhìn thấy những hình ảnh của quê hương, nỗi nhớ gia đình, vợ con ùa về khiến Pó nghẹn lòng, anh ôm mặt khóc nức nở mấy ngày liền, chả thiết ăn cơm.

Rồi có một hôm, lại có mấy người lạ mặt đến thăm, họ chĩa máy quay vào anh, ra hiệu cho anh nói. Pó cũng chỉ biết nói bằng tiếng H’Mông: “Tôi là Vừ Già Pó ở Khâu Vai, Mèo Vạc, Hà Giang. Tôi không phải là người xấu, người buôn bán hay trộm cắp. Tôi bị bắt giam được 3 tháng rồi, giờ mong các bạn đưa tôi về biên giới Việt Nam để tôi trở về nuôi con cái và gia đình...”.

< Giây phút trở về quê hương.

Qua rất nhiều nỗ lực xác minh, cuối cùng tung tích “thánh phượt” cũng xác định rõ. Tháng 1/2014, Đại sứ quán Việt Nam đã có công hàm gửi Bộ ngoại giao Pakistan khẳng định người đang bị giam giữ tại đồn cảnh sát Zila Neelum là Vừ Già Pó, công dân Việt Nam, và sau đó tiến hành các thủ tục để đưa anh về nước.

Pó vẫn chưa hề biết tin là mình sắp được trở về quê hương, cho đến một ngày đầu tháng 5, vừa ăn sáng xong, thì anh được 2 cảnh sát vào giúp thu dọn đồ đạc, rồi họ đưa anh ra xe ô tô đi một mạch đến sân bay. Đó cũng là lần đầu tiên và duy nhất “thánh phượt” được đi máy bay.

Lúc quá cảnh ở Thái Lan, Vừ Già Pó vẫn không rõ mọi người đang đưa mình đi đâu. Trưa hôm sau, khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Nội Bài, bước ra khỏi cửa, Pó thấy 2 đồng chí an ninh sân bay đang chờ sẵn. Trông sắc phục, anh biết đó là những người Việt Nam. Biết mình đã được trở về quê hương, Pó xúc động gần như ngã quỵ.

< Vợ chồng anh đã được gặp lại nhau sau bao năm xa cách.

Mọi người dìu anh ra xe ô tô, chạy được một đoạn nữa, Pó thấy Ly Thị Lía đang đứng chờ mình. Người vợ hiền đã bỏ hết công việc đồng áng để xuống tận Hà Nội đón chồng trở về sau bao năm xa cách. Hai vợ chồng ôm chặt lấy nhau mừng mừng tủi tủi.

Lúc xe dừng lại ở Khâu Vai, Pó nhảy xuống, nhìn ngắm cảnh vật xung quanh mình, thấy các con chạy đến đón, vẫn ngỡ như là một giấc mơ. Anh ôm chầm lấy vợ con rồi kêu lên: “Đúng là vợ con của tôi đây rồi, quê hương của tôi đây rồi, nhà của tôi đây rồi”.

Nhiều người chứng kiến vì quá xúc động nên cũng òa khóc theo. Ai nấy đều chúc mừng cho sự trở về của anh sau cuộc hành trình đằng đẵng.


< Xúc động gặp lại những người thân thuộc.

Qua một ngày ở nhà, người đàn ông được mệnh danh là “thánh phượt” đã trở nên bình tĩnh hơn. Tuy nhiên, những lúc bạn bè, hàng xóm đến thăm hỏi, Pó vẫn chạy ra ôm chầm lấy họ khóc lớn, rồi thổn thức nhắc lại những kỷ niệm cũ của mình.

Trở về sau hành trình phiêu bạt gần 6000km, cả gia đình Pó đã được sum họp cùng nhau, ăn một bữa cơm ấm cúng. Ly Thị Lía sang nhà hàng xóm vay gạo, bắt thêm con gà về nấu cơm đãi chồng.

Được biết, vợ anh đã bán sạch gia tài để làm lộ phí đưa chồng trở về. Trong nhà không còn tài sản gì đáng giá, ruộng nương, bò đã bán hết, trước mắt anh sẽ phải đi làm thuê kiếm sống. Theo Pó, anh sẽ vay mượn, xoay xở bằng mọi cách để có tiền chuộc lại những tài sản mà vợ đã bán, để còn tính kế lâu dài.

< Vừ Già Pó: "Tôi sợ lắm rồi, giờ có cho vàng cũng không dám đi".

“Tôi cũng rất mong được chính quyền tạo mọi điều kiện cho tôi được làm việc, hỗ trợ cho tôi thóc cho tôi trồng trọt, con giống để tôi nuôi, để tôi được ổn định lại cuộc sống”, Pó nêu mong muốn của mình. Trước khi phóng viên chào tạm biệt anh để trở về Hà Nội, “thánh phượt” Vừ Già Pó chia sẻ thêm: “Tôi sợ lắm rồi, giờ có cho vàng cũng không bao giờ dám đi. May mà còn được gặp lại vợ con. Nhân đây tôi cũng muốn gửi lời cảnh báo tới tất cả những ai đang còn có ý định vượt biên sang Trung Quốc lao động chui. Ở đây dù có nghèo khổ vẫn là quê hương mình, nhà của mình”.

Câu chuyện phiêu lưu kỳ lạ của Vừ Già Pó quả thực đầy tình tiết ly kỳ, tưởng chừng như hoang đường. Biết bao khó khăn vất vả, gian nan, nhiều lúc ngã gục, anh vẫn tiếp tục đứng lên, chiến thắng mọi thử thách với một niềm tin sắt đá, rằng mình sẽ được đoàn tụ với vợ con, gia đình.

Hết
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ 5 - Kỳ 6 - Kỳ 7
Theo Hải Minh - VTC New

Du lịch, GO!