Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

Đặc sản bánh gai Ninh Giang

(Dân trí) - Ninh Giang (Hải Dương) được ví là nơi có tiếng gà gáy ba tỉnh đều nghe rõ. Là một thị trấn duyên dáng, được con sông Luộc bao bọc, Ninh Giang đã ghìm sâu tên mình vào lòng người bằng đặc sản quê mình: Bánh gai Ninh Giang.

< Đặc sản bánh gai Ninh Giang.

Xưa, bánh gai hiếm lắm, chỉ được dùng trong ngày tết hay nhà có giỗ chạp. Ngày thường, hàng xóm láng giềng có việc đi xuống huyện về biếu chiếc bánh, nhà đông người thì phải xắt thành từng ấy miếng, mỗi người một miếng nhỏ nhâm nhi vị ngọt đượm của bánh.

< Cây lá gai.

Ngày lễ tết, nhà nào muốn mua chục bánh gai để thắp hương cho các cụ phải đạp xe xuống thị trấn, cách nhà chục cây số để đặt trước rồi áp tết xuống lấy bánh. Tết mà có chục bánh gai đặt cạnh mâm ngũ quả, cạnh chiếc bánh chưng trông thật sung túc và ấm áp.

Theo nhiều cụ già tại thị trấn Ninh Giang, nghề làm bánh gai đã có từ rất lâu, khoảng hơn 700 năm trước. Ban đầu, bánh tròn như quả chanh, không có lá bọc. Cho tới nay cả huyện Ninh Giang chỉ có thị trấn Ninh Giang là làm bánh gai. Hiếm thì như thế, nhưng nay du khách đi vòng quanh thị trấn, đâu đâu cũng thấy những chồng bánh gai, như mời chào, níu kéo khách qua đường.

< Nhào bột bánh gai.

Bánh có vỏ bánh làm từ bột nếp hoà với lá gai đã được giã nhuyễn làm lên sắc đen huyền, ánh lên hấp dẫn lạ kỳ. Lá gai trông giống như lá dâu, có răng cưa, thường được trồng ở vùng cao. Lá gai khô đóng bịch lại. Lá đẹp phải là loại lá to, các lá quện lại thành từng tảng nhỏ. Khi kéo từng chiếc lá thấy được cái mềm mại, dẻo của lụa, mùi thơm ngai ngái của lá khô. Lá phải sáng màu. Loại lá nhỏ, lẫn hoa, vón cục thi không được dùng. Lá đem nghiền nhỏ thành thứ bột xốp xốp, mịn màng mát rượi.

< Gói bánh gai.

Công đoạn làm bánh được người Ninh Giang làm rất cẩn trọng. Từ cách chọn hạt gạo, hạt đỗ cũng phải sành. Đỗ xanh, phải là loại đỗ chè, hạt nhỏ,vỏ hơi mốc mốc. Xục tay vào thúng đỗ phải nghe thấy tiếng xạo xạo, coong coong của hạt đỗ già đã tách.

Khi thổi lên đỗ mới bở, thơm và ngậy. Đỗ đãi sạch vỏ, bỏ sạn, đem cho vào nấu chín. Mở vung nồi đỗ, mùi thơm thơm ngầy ngậy xộc vào cánh mũi; phải đợi một chút, quay mặt cho hơi bay vợi đi, khi đó mới nhìn rõ màu vàng ươm, mỡ màng của đỗ.

Hạt đỗ căng tròn, nhón tay xiết lại, nhấc hai đầu ngón tay thấy dinh dính, nhưng xốp và mịn. Nghiêng dưới ánh sáng. thấy những hạt sáng như của khoai tây luộc bở tơi.

Nhân bánh cũng được chuẩn bị công phu không kém. Mỡ cánh (mỡ cổ lợn) được muối bằng đường thật khéo, sao cho mỡ lợn không còn ngấy, có độ giòn như mứt bí. Hạt sen chế biến sao cho mỗi hạt đều mềm và không nát, còn nguyên hương vị. Bánh gai được nặn lên bằng bàn tay của những người thợ bánh khéo léo có hình vuông nhỏ nhỏ xinh xinh mà chất chứa trong đó là bao nhiêu đặc sản của đất trời.

Sau khi nặn, bánh được gói bằng lá chuối khô, gói nhiều lớp để có thể giữ bánh được lâu và mang đi xa. Người Ninh Giang không luộc bánh gai mà hấp trong khoảng hai tiếng đến khi bánh dậy mùi thơm ngậy đặc trưng. Khi ăn bánh, thực khách sẽ phải ngất ngây với vị ngọt mà thanh, vị ngậy mà không ngán, lại dẻo mịn từ vỏ bánh đến mềm xốp của nhân bánh.

Cách thành phố Hải Dương gần 30 km về hướng đông nam, giáp Hải Phòng và Thái Bình, Ninh Giang được ví là nơi có tiếng gà gáy ba tỉnh đều nghe rõ. Là một thị trấn duyên dáng được con sông Luộc bao bọc, Ninh Giang đã ghi sâu tên mình vào lòng người bằng đặc sản quê mình, đó là bánh gai Ninh Giang.

Theo Minh Phan (báo Dân Trí), ảnh internet
Travel79.net

Thứ Tư, 1 tháng 1, 2014

Lịch 2014 y chang lịch 1986.

(Giải trí) - Nếu bạn vẫn còn cất giữ cuốn lịch nào của năm 1986: bạn quả là người may mắn bởi mặc dù những bức ảnh cổ điển bị xem là có chút lỗi thời nhưng thứ - ngày - tháng trên đó vẫn hoàn toàn phù hợp với năm 2014.

1986 (Bính Dần) là năm Việt Nam bắt đầu thực hiện kế hoạch đổi mới (1986 -1990). Tính từ năm 1986 đến năm 1990, hàng xuất khẩu trong nước tăng gấp 3 lẩn (từ 439 triệu rúp và 884 triệu đô la lên 1019 triệu rúp và 1.170 triệu đô la). 1986 là năm VN mở cửa thu hút vốn đầu tư nước ngoài, cũng là năm Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ VI diễn ra với bước khởi đầu đặt nền móng cho công cuộc đổi mới để phát triển toàn diện đất nước.

< Một bộ lịch của năm 1986 được rao bán trên eBay với giá 21,99 USD.

Tại châu Âu, thay vì chụp một bộ lịch mới cho năm nay thì các ông chủ tại công ty săm lốp ô tô Pirelli, Ý đã quyết định phát hành một loạt các bức ảnh chưa từng công bố của nhiếp ảnh gia Helmut Newton. Được biết, những bức ảnh này vốn được chụp để dành cho năm 1986.

Ý tưởng này cũng được các cư dân mạng nắm bắt ngay với hàng loạt các bộ lịch năm 1986 nhanh chóng được rao bán trên các trang mạng như eBay.

Vậy nên trong đêm 31/12/2013, hơn 300 tờ lịch từ năm 1986 đã có mặt trong danh sách được rao bán khi ngày càng nhiều người đổ xô chạy theo cơn sốt này.

Sự trùng khớp về thứ, ngày, tháng qua nhiều năm không phải là một hiện tượng phổ biến nhưng nó từng xảy ra trong lịch sử. Ví dụ như những tờ lịch của năm 1997 và năm 2003 cũng chứng minh sự trùng hợp hoàn hảo này. Và nếu bạn có kế hoạch kinh doanh trong tương lai, hãy cất giữ những tờ lịch của năm 2014 để dành cho năm... 2025, lúc ấy nó sẽ rất giá trị đấy!

Travel79.net

Quà từ Lái Thiêu

(BCT) - Vượt qua khá nhiều đồi dốc đẹp mắt, khách du lịch nào cũng thích thú khi được tham quan các làng gốm sứ Bình Dương tập trung nhiều nhất ở các xã: Thuận Giao, Hưng Định (huyện Thuận An), phường Chính Nghĩa (TX Thủ Dầu Một).

< Sản phẩm gốm sứ được trưng bày tại các cửa hàng ven quốc lộ 13 đoạn qua TX.Thuận An.

Sản phẩm gốm sứ truyền thống rất đa dạng về chủng loại, từ lọ cắm hoa, chậu trồng kiểng, đồ sành sứ các loại, tượng vật, tượng người đến những sản phẩm dành trang trí nội thất...

Gốm sứ Bình Dương được tạo hình rất mỹ thuật, bóng loáng màu men. Các mặt hàng gốm sứ đã trở thành hàng công nghiệp nổi tiếng của tỉnh miền Đông Nam bộ này.

Thủ Dầu Một còn có làng sơn mài Tương Bình Hiệp với hàng trăm gia đình tham gia sản xuất. Đến đây, khách du lịch choáng ngợp trước những bức phong cảnh, chân dung thờ tự của các tôn giáo, các tác phẩm nghệ thuật, đồ gia dụng, các mặt hàng thủ công mỹ nghệ cao cấp... Bên cạnh đó còn có hàng khảm xà cừ như tủ thờ, trường kỷ, giường...

Giá trị của mỗi sản phẩm tùy thuộc vào từng loại gỗ và trai ốc khảm. Các sản phẩm làm từ đất của Bình Dương hiện nay chẳng những được lòng khách trong nước mà còn xuất đi các quốc gia: Australia, New Zealand, EU, Hoa Kỳ, Mexico... vì được họ ưa chuộng.

Tùy theo món hàng, có giá rẻ nhất vài ngàn đồng cho đến hàng trăm ngàn đồng, thậm chí hàng triệu đồng. Du khách đến tham quan làng gốm sứ Bình Dương hoặc ghé các gian hàng giới thiệu và bán sản phẩm gốm sứ, cũng đều mua về vài món đồ vừa làm kỷ niệm vừa trang trí trong nhà cho thêm phần đẹp mắt.

Bình Dương còn vùng đất chuyên canh cây ăn trái nổi tiếng nhất miền Đông Nam bộ từ hàng trăm năm qua. Đó là vườn trái cây Lái Thiêu, rộng khoảng 1.000ha. Nơi đây vốn là một cù lao được tạo thành bởi hai nhánh sông nên đất đai phì nhiêu, màu mỡ. Cũng như các nhà vườn ở Đồng bằng sông Cửu Long, các nhà vườn Lái Thiêu cũng có những chiếc cầu xinh xắn bắc ngang những rạch nước thơ mộng.

Tại đây, bạn sẽ được các nhà vườn tổ chức du ngoạn sông nước trên những chiếc xuồng nho nhỏ dễ thương. Xuồng đưa bạn băng ngang những khu vườn im mát bóng cây xanh, thoảng đưa hương vị trái cây vào mùa (từ tháng tư cho đến suốt mùa hè).

Tuy không có thắng cảnh nào, nhưng tham quan vườn trái cây Lái Thiêu trong không khí thanh sạch, trong bóng mát những “rừng” cây xanh tươi, là điều hấp dẫn đối với người dân quen sống ở đô thị ồn ào cần một chốn tĩnh tâm. Chính vì vậy mà vườn trái cây Lái Thiêu là điểm đến dã ngoại lý tưởng nhất của các bạn trẻ địa phương, nhất là các bạn trẻ ở TPHCM vào mùa trái cây chín rộ.

Từ TPHCM nhiều bạn trẻ đến vườn cây Lái Thiêu bằng xe đạp rất thuận tiện. Đến vườn, khách có thể ngả lưng trên một trong nhiều chiếc ghế đặt sẵn bên gốc cây, có thể “mua trái trên cây” theo giá ấn định của từng vườn, ăn thoải mái. Khi ra về, bạn không thể không mua một số trái ngon tạo nên tên tuổi Lái Thiêu: chôm chôm, mít tố nữ, sa-pô-chê, dâu tây, mãng cầu, măng cụt, sầu riêng, cam, quýt, vú sữa, bưởi... làm quà tặng người thân.

Theo Hoàng Yến - Báo Cần Thơ
Travel79.net

Ngoạn cảnh đèo Khau Phạ

(TTVN) - Khau Phạ là con đèo hiểm trở và dài nhất trên tuyến quốc lộ 32  với độ dài trên 30km. Nằm ở khu vực giáp giới giữa huyện Văn Chân và huyện Mù Cang Chải của tỉnh Yên Bái, đèo Khau Phạ đi qua nhiều địa danh nổi tiếng như La Pán Tẩn, Mù Cang Chải, Tú Lệ, Chế Cu Nha, Nậm Có…

Do đèo thường bị sương phủ mù mịt, núi như nhô lên trên biển mây tại khu vực đỉnh đèo nên người dân địa phương đặt tên cho đèo là Khau Phạ, theo tiếng Thái có nghĩa là Sừng Trời (chiếc sừng núi nhô lên tận trời) - một con đèo nổi tiếng vùng Tây Bắc, mà dân du lịch đã xếp hạng là một trong "tứ đại đỉnh đèo".

Mùa xuân là thời điểm được nhiều khách du lịch lựa chọn để chinh phục đèo và ngoạn cảnh. Khi đến đây, du khách sẽ được ngắm những cung đường đèo quanh co giữa những cánh rừng già nguyên sơ, hoang dã. Trong rừng còn lưu giữ và bảo tồn nhiều loại động, thực vật quý như: vượn đen tuyền, voọc xám; thông dầu, chò chỉ và các loại chim muông, thú quý hiếm khác.

Từ thành phố Yên Bái, ngược theo quốc lộ 32 chừng 5 giờ đồng hồ, qua xã Tú Lệ,  đèo Khau Phạ huyện Mù Cang Chải hiện ra giữa một vùng cao nguyên được bao quanh bởi những dãy núi điệp trùng. Những cung đường đèo quanh co giữa những cánh rừng già còn mang đậm nét nguyên sơ và những triền ruộng bậc thang của các dân tộc H'Mông, Thái.

Khau Phạ đẹp nhất vào mùa lúa, tầm tháng 9 tháng 10, khi lúa trên chân ruộng bậc thang chín vàng nương . Đây là thời điểm được nhiều khách du lịch lựa chọn để chinh phục đèo và ngoạn cảnh. Ngoài ra, đến đây, du khách còn được ngắm những cung đường đèo quanh co giữa những cánh rừng già nguyên sơ, hoang dã. Trong rừng còn lưu giữ và bảo tồn nhiều loại động, thực vật quý như: vượn đen tuyền, voọc xám; thông dầu, chò chỉ và các loại chim muông, thú quý hiếm khác.

Đường đèo Khau Phạ có đến hai phần ba là đường cấp phối, gập ghềnh đá sỏi, chỉ đoạn đi qua Tú Lệ mới được làm đẹp hơn đôi chút. Trong suốt chiều dài của đèo có đến vài chục đoạn cua gấp khúc tay áo. Vào những ngày mây mù, đèo đặc biệt nguy hiểm cho cánh lái xe vì con đèo không có rào chắn hay bất cứ biển cảnh báo nào. Cung đường đèo đã xuống cấp nhiều vì không được sửa chữa thường xuyên, dễ dàng bị sạt lở, sụt lún vì nằm trong vùng đất đỏ bazan, hệ đất yếu. Trước đây còn luôn có sự nguy hiểm rình rập thường xuyên với những tảng đá từ trên núi cao có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Tuy nhiên hiện nay, đường đèo đã được ngành giao thông - vận tải và tỉnh Yên Bái sửa chữa, khắc phục, trở thành cung đường du lịch hấp dẫn và con đường giao lưu kinh tế khu vực miền Tây Yên Bái. Trên "Sừng trời", thời tiết luôn mát như ở Sa Pa, cũng có năm nơi đây có tuyết rơi như Sa Pa bởi độ cao trên 2.000m.

Không chỉ là một cung đường đèo nổi tiếng trong du lịch, địa danh Khau Phạ còn gắn liền với những chiến công được ghi trong lịch sử cách mạng tỉnh Yên Bái:

Trước năm 1945, đội du kích Khau Phạ đã lợi dụng địa hình và nương theo mây gió quánh đặc trên đèo, xuất quỷ nhập thần liên tục đánh chặn các cuộc hành quân của thực dân Pháp từ Nghĩa Lộ đi Lai Châu, Lao Cai và ngược lại bằng súng kíp hoặc bẫy đá, khiến quân Pháp hãi hùng kiêng nể gọi là "những chiến binh mây mù". Hiện nay, Yên Bái đang làm hồ sơ di tích, dựng tượng đài tưởng niệm Đội du kích Khau Phạ trên đỉnh đèo.

Về tâm linh, người Mông cư trú trên dải núi này coi đèo Khau Phạ là nơi linh thiêng có thể cầu khẩn nên mỗi khi gặp chuyện chẳng lành, mùa màng thất bát, họ lại tới Khau Phạ để lập lễ cúng Giàng.

Theo tiếng Mông, thì đỉnh núi thiêng này được gọi là "Đở Chua" - đỉnh núi lộng gió. Với những chính sách của Đảng và Nhà nước, hậu duệ của "những chiến binh mây mù" ngày xưa đang cư trú trên dải núi lộng gió ngàn này đã có cuộc sống ngày càng đổi thay no ấm; đã có những làng bản trù phú; lúa, ngô giống mới cho những mùa bội thu; các bản heo hút nay đã có các phân hiệu cho trẻ được đến trường học chữ. Cuộc sống đang đổi mới từng ngày, nhưng đồng bào vẫn giữ gìn được nét văn hóa truyền thống.

Ngược đèo Khau Phạ, bạn sẽ bắt gặp những cánh ruộng bậc thang đẹp như tranh vẽ, những đỉnh núi nhô lên trên mây ngàn hùng vĩ và những nụ cười thân thiện, tươi tắn của những người sống trên Sừng trời.

Theo Thể Thao Việt Nam
Travel79.net

Tiêu tiền... xả láng chỉ với 10$

(Giải trí) - Với 10$ bạn chỉ có thể đi xem phim hoặc mua vài thứ đồ ăn cho bữa tối cuối tuần. Nhưng hãy tưởng tượng bạn tiêu số tiền ấy ở một đất nước nghèo nhất thế giới thì bạn sẽ có một cuộc sống vương giả trong cả tuần.

Bằng cách sử dụng đồng đô la Mỹ để so sánh, người ta tìm được danh sách những nước giàu hàng đầu thế giới là Luxembroug, Singapore, Na Uy, Brunei và Hồng Kông, nước Mỹ đứng ở vị trí thứ 7 với thu nhập bình quân hàng năm theo đầu người (GDP) là 51.248$.

Con số đó ở các nước nghèo chỉ dưới 1000$ và 9/10 nước dưới đây đều nằm ở châu Phi. Để thấy rõ được sự phân hóa giàu nghèo trên thế giới hãy cùng cầm 10$ đến đây để tiêu.

1. Afghanistan - GDP 1.072$

Afghanistan, một quốc gia ven biển phía nam Trung Á, có dân số xấp xỉ 31 triệu người - bao gồm cả những người tị nạn hiện tại và tạm thời ở Iran và Pakistan - là nước đông dân thứ 39 trên thế giới.

Thu nhập chủ yếu nằm ở thủ đô Kabul và gần một phần tư dân số đô thị hoá. Nguyên nhân khiến GDP chỉ đạt 1.072$ một phần do một loạt các cuộc chiến tranh đã tàn phá đất nước và một phần - được cho là hậu quả của sự thiếu đầu tư bên ngoài.

Ở Afghanistan, 10$ USD là tiền lương hàng ngày ít ỏi của một người lính thuê bởi Taliban, chỉ kiếm được khi được huy động. Đó cũng là giá khoảng 16kg đường mua ở Kabul, 17kg gạo và khoảng 10 lít lít nhiên liệu diesel. Cho bạn 10$, bạn có thể ăn được 2 bữa ăn ngon lành ở McDonald ở Kabul, trong khi nếu ở nước phương Tây bạn chỉ mua được 1 suất bình thường.

2. Madagascar - GDP 972$

Quốc đảo Madagascar nằm ở Ấn Độ Dương với dân số hơn 22 triệu người. Với GDP chỉ có 972$, ước tính rằng hơn 90% dân số phải sống dưới mức 2 USD một ngày.

10$ tại Madagascar có thể giúp bạn mua được khoảng 50 quả trứng, 6 lít nước đóng chai, 5 lít bia, 6.25 lít xăng hoặc 2 chỗ ngồi cho một bộ phim quốc tế tại các rạp chiếu phim.

3. Malawi - GDP 893$

Một quốc gia không có biển ở phía Đông châu Phi, Malawi là một quốc gia có diện tích nông thôn rộng lớn với một nền kinh tế chủ yếu là nông nghiệp. Malawi là một trong những nước kém phát triển nhất trong danh sách này, với tuổi thọ thấp và tỷ lệ tử vong trẻ sơ sinh cao.

10$ trong nước này có thể mua cho bạn khoảng 22 kg gạo hoặc một bữa ăn thịnh soạn tạo cửa hàng thức ăn nhanh địa phương cộng với một chai nước soda.

4. Niger - GDP 853$

Nằm ở Tây Phi, Niger có dân số hơn 17 triệu người và trên cả vùng rộng lớn nhất Tây Phi. 80% diện tích đất nước được bao phủ bởi sa mạc Sahara, nên việc canh tác rất bị hạn chế. Thu nhập của Niger chủ yếu đến từ nông nghiệp, vàng và uranium và khai thác mỏ. Do nhu cầu sử dụng uranium giảm, nền kinh tế của Niger đã bắt đầu trượt nhanh.

Mặc dù mức lương hàng năm là cực kỳ thấp nhưng chi phí sinh hoạt vẫn tương đối cao ở thủ đô Niamey nên 10$ chỉ có thể mua cho bạn 20 điếu thuốc lá.

5. Cộng hòa Trung Phi - GDP 827$

Cộng hòa Trung Phi là một nước nghèo và nằm ở ven biển Trung Phi, bị tàn phá bởi chính trị và chiến tranh, với sự phụ thuộc lớn vào ngành nông nghiệp vốn không ổn định. Trung Phi có dân số tương đối ít khoảng 4,5 triệu người, công nhân có thu nhập trung bình 827$ một năm từ khai thác uranium, tài nguyên gỗ, kim cương, thủy điện và dầu thô, nhưng vẫn không đủ để nâng cao đời sống hay hạ giá thành sản phẩm.

Cầm 10$ đi xung quanh thủ đô Bangui có thể giúp bạn có được 2kg táo, hoặc dưới 5kg khoai tây và không đủ cho 2 bữa ăn humburger. Trong thực tế, theo số liệu thống kê được công bố trên mytravelcost.com, các cửa hàng tạp hóa ở Cộng hòa Trung Phi vẫn đắt hơn 7% ở Mỹ, nơi GDP gấp 50 lần.

6. Eritrea - GDP 792$

Là một nước nông nghiệp, Eritrea chung biên giới với Ethiopia và Sudan. Với dân số trên 6 triệu người, đất nước đã có những quan hệ căng thẳng với các nước láng giềng . Một cuộc chiến tranh kéo dài với Ethiopia gây thiệt hại lớn đến nền kinh tế.

Bạn có thể dùng 10$ để mua khoảng 4 lít xăng. Trên thực tế, chi phí xăng dầu ở Eritrea được biết là một trong số nước cao nhất thế giới, so với các nước phát triển giàu có như Bỉ, Na Uy và Thụy Điển.

7. Liberia - GDP 716$

Liberia nằm ở Tây Phi giáp với Guinea, Sierra Leone và Bờ Biển Ngà, có dân số khoảng 4 triệu người và tiếng Anh là ngôn ngữ chính thức. Nền kinh tế được xây dựng trên khoáng sản, nông nghiệp và lâm sản, nhưng cũng giống như ở nhiều nước châu Phi Liberia phải chịu đựng rất nhiều tổn thất từ một loạt các cuộc nội chiến.

Với 10$ bạn có thể mua một bữa ăn no bụng tại một cửa hàng burger địa phương, một giờ thuê sân tennis, 8,3 lít xăng hoặc 10 chai 1,5 lít nước khoáng.

8. Burundi - GDP 648$

Burundi ở Đông Phi có dân số hơn 8 triệu người nhưng hơn 80% đất nước sống dưới mức nghèo khổ. Bệnh AIDS, thiếu lương thực và nạn đói rất phổ biến. Nền kinh tế phụ thuộc vào nông nghiệp và khai thác mỏ, giống như nhiều quốc gia châu Phi khác, nhưng không có cơ sở hạ tầng để tối đa hóa các nguồn lực.

Trong túi có 10$ tại thủ đô Bujumbura sẽ giúp bạn có 2,5kg gạo hay chỉ là một bữa ăn tại cửa hàng thức ăn nhanh địa phương.

9. Zimbabwe - GDP 589$

Zimbabwe có thể sở hữu các cầu thủ tuyệt vời cho môn cricket quốc tế nhưng nó vãn là 1 quốc gia nghèo thứ hai trên thế giới. Nằm ở miền nam Châu Phi - với dân số hơn 13 triệu - nông nghiệp, xuất khẩu khoáng sản, vàng và du lịch mang lại ngoại tệ cho đất nước. Nhưng chính quyền độc tài của Zimbabwe đã dẫn đến một sự suy giảm kinh tế từ năm 2000.

Tại thủ đô Harare, 10$ có thể giúp bạn có được một bữa ăn trong một nhà hàng rẻ tiền, 5 cốc cappuccino, 5 chai 0.33 lít bia nhập khẩu hoặc 6,6 lít xăng.

10. Cộng hòa dân chủ Congo - GDP 394$

Là quốc gia nghèo nhất thế giới hiện nay, Cộng hòa Dân chủ Congo có một diện tích đất rộng lớn và dân số hơn 75 triệu người, xếp thứ 19 các nước đông dân nhất trên thế giới. Nhưng sau chiến tranh từ năm 1998, Congo vẫn chưa phục hồi hoàn toàn từ sự tàn phá kinh tế, dịch bệnh, suy dinh dưỡng và tình trạng quá tải.
Với 10$ bạn sẽ mua được 10kg gạo, 10 chai 0,33 lít nước khoáng, 2 chai bia nhập khẩu hoặc 8.33 lít xăng.

Theo VTC New

Còn bạn nghĩ sao?
10$, tức là 212.000 đồng: Nếu muốn thì 2 người vẫn có thể làm một chuyến phượt trọn ngày đến những vùng lân cận thành phố HCM như Củ Chi, Cần Giuộc, Long Thành, Dĩ An... với 2 bữa ăn no và ngon, chút ăn vặt, xăng cho xe, tiền đò phà... v.v.

Thật vậy, startus 'Vài chục ngàn cũng có thể phượt một chuyến, bạn có tin không?' theo mình nghĩ là vẫn còn 'hiệu nghiệm' dù tiền khá là mất giá...
Đàng này đến... 212k.

Travel79.net

Sống chậm ở Đông Giang

Đông Giang là một huyện miền núi của tỉnh Quảng Nam, nằm dọc theo tuyến tỉnh lộ ĐT604. Đông Giang thoạt nghe như bỡ ngỡ nhưng lại là cái tên khá quen thuộc với những bản trẻ thích khám phá những miền đất lạ. Nơi này có vô vàn những cung đường ngoằn ngoèo, gấp khúc hiểm trở nhưng chính trên con đường ấy lại lộ ra những khung cảnh vô cùng thú vị, đẹp đến mê hồn.

Đông Giang có diện tích 81.120 ha với dân số khoảng 20.798 người; có 11 đơn vị hành chính trực thuộc, gồm các xã Ba, Tư, A Ting, Sông Kôn, Jơ Ngây, Tà Lu, Za Hung, A Rooi, Mà Cooih, Ka Dăng và thị trấn Prao. Trước ngày 20 tháng 6 năm 2003, Đông Giang là một phần của huyện Hiên.


< Băng qua những cung đường ngoằn ngoèo, gấp khúc là sẽ đặt chân đến với huyện miền núi Đông Giang.

Địa giới hành chính huyện Đông Giang hiện nay bao gồm: Đông giáp thành phố Đà Nẵng; Tây giáp huyện Tây Giang; Nam giáp các huyện Nam Giang, Đại Lộc; Bắc giáp tỉnh Thừa Thiên Huế và thành phố Đà Nẵng.

Dù nằm giáp ranh với huyện Hòa Vang (Đà Nẵng) nhưng để lên đến Đông Giang, bạn phải vượt qua đoạn đường núi dài khoảng 70km. Trên cung đường xanh thẳm ấy, bạn sẽ luôn bắt gặp dòng sông Kôn uốn lượn men theo bìa núi.

< Đồi chè Trung Mang đón du khách bằng không gian xanh ngút.

Băng qua con Dốc Kiền quanh co và cao chót vót là bạn đã đặt chân đến địa phận Đông Giang, được gặp gỡ đồng bào dân tộc, tiếp cận với cách sinh hoạt khác lạ của người dân trong vùng. Nơi đây, đa phần là vùng đất sinh sống của đồng bào Cơtu với những nét văn hóa truyền thống độc đáo, dân dã.

Vẻ đẹp đầu tiên của vùng miền núi này tặng cho mọi người đó chính là đồi chè Trung Mang (thuộc nông trường Quyết Thắng, nằm ở xã Ba, H.Đông Giang). Đồi chè hiếm hoi của miền Trung đẹp xanh ngút mắt, là nơi của nhiều bạn trẻ, của những cặp tình nhân, những cặp vợ chồng sắp cưới đến tìm kiếm những bộ hình đẹp.

< Băng qua cây cầu dây văng thơ mộng...

Cách đó không xa là làng văn hóa - du lịch Bhờ Hôồng (xã Sông Kôn, H.Đông Giang). Từ tỉnh lộ ĐT 604, băng qua cây cầu treo, là bạn sẽ đến làng. Trong làng, những căn nhà Gươl, nhà Moong (nhà người dân trong làng dùng để sinh hoạt chung) đặc trưng của người C’tu sẽ chào đón bạn.

Tại làng, những sinh hoạt truyền thống của người dân C’tu cũng sẽ được giới thiệu đến mọi người. Bạn sẽ được hòa mình cùng đời sống thú vị ở nơi đây, có thể tìm cho mình những phút giây nhẹ nhõm và sống chậm, tách xa những ồn ào của cuộc sống hiện đại.

< ... để đặt chân đến làng văn hóa-du lịch Bhờ Hôồng.

Đông Giang có món rượu Tà Vạt (có nơi gọi là Tà Vạc) và ông già Gói – người giữ men say cho đồng bào Cơ tu. Đến Đông Giang mà chưa từng thử rượu Tà Vạt thì coi như chưa đến. Uống rượu Tà Vạt mà không hầu già Gói, nghe già kể về quá trình chế biến món rượu đặc biệt này thì Tà Vạt cũng chỉ là thứ nước chua chua thơm thơm nồng nồng mà thôi.

Ngoài ra, một sối đặc sản mà bạn cần nếm qua như cơm lam, thịt nướng ống, món zarắ (thịt ống thọc nhuyễn), bánh cuốt (bánh sừng trâu) cùng với rau rừng, cá suối…
Nhìn một thoáng, nếm một lần đề rồi nhớ mãi hương vị Đông Giang, một chốn bình yên...

Travel79.net, ảnh Zing.

Một lần đến Đông Giang
Đông Giang - bài học vỡ lòng cho kẻ lãng du

Wifi miễn phí ở các nơi.

Bắt đầu từ sáng 25.12, thành phố Đà Lạt (Lâm Đồng) chính thức phủ sóng wifi phục vụ người dân, du khách trong nước và nước ngoài.
Hệ thống wifi gồm 24 điểm truy cập được lắp đặt tại 5 khu vực: Chợ Đà Lạt, Bưu điện trung tâm Đà Lạt, Vườn hoa thành phố Đà Lạt, Quảng trường Lâm Viên, Trung tâm Xúc tiến Đầu tư Thương mại và Du lịch.

Tốc độ đường truyền là 512Kb, phủ sóng trong vòng bán kính khoảng 300m. Mỗi trạm cùng lúc cho phép hơn 1.000 người truy cập. Tuy nhiên sau tết Nguyên đán, Đà Lạt sẽ ngưng phát sóng miễn phí rồi chuyển sang tính cước và phủ sóng trên diện tích rộng hơn.

Tại thành phố hoa phượng đỏ Hải Phòng, dịch vụ Wifi miễn phí chính thức được cung cấp từ ngày 29/12. Cụ thể với số vốn đầu tư 5,4 tỉ đồng từ nguồn ngân sách thành phố người dân và du khách có thể truy cập Internet miễn phí tại khu du lịch Cát Bà, dải trung tâm thành phố và trung tâm hội nghị thành phố.

Như vậy, sau Hội An, Đà Nẵng và Hạ Long thì Đà Lạt và Hải Phòng đã triển khai hệ thống wifi miễn phí phục vụ du khách và người dân.

Tại TP Hồ Chí Minh, phòng chờ và sân ga của ga Sài Gòn cũng được phủ sóng wifi từ hồi tháng 9/2013. Mỗi người sử dụng Internet sẽ có một băng thông truy cập trung bình lên đến 2Mbps, có thể phục vụ đồng thời cho 800 khách truy cập, kể cả vào lúc cao điểm trong năm như lễ, tết.

Việc phủ sóng wifi miễn phí tại nhà ga sẽ là tiền đề để triển khai hệ thống wifi công cộng miễn phí tại sân bay, trạm xe buýt, phòng tiếp dân của các Ủy ban Nhân dân phường...

Travel79.net