Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014

Khu bảo tồn loài và sinh cảnh Chế Tạo

(YBO) - Khu bảo tồn loài và sinh cảnh Chế Tạo nằm trên địa phận hành chính xã Chế Tạo, Lao Chải, Dế Xu Phình, Púng Luông, Nậm Khắt huyện Mù Cang Chải tỉnh Yên bái và trải dài từ 21038’36’’ đến 21048’ vĩ độ Bắc, từ 103056’27’’ đến 104010’48’’ kinh tuyến Đông, cách thị trấn Mù Căng Chải về phía Nam khoảng 10km theo đường chim bay với tổng diện tích tự nhiên là : 64.337ha.

Đây là vùng đất nằm về sườn phía Tây dãy núi Hoàng Liên Sơn, dãy núi cao nhất của Việt Nam, nên địa hình thuộc loại hình núi cao. Độ cao cao nhất là đỉnh 2.512m, nơi thấp nhất (400m) là thung lũng Nậm Chai, gianh giới giữa Yên Bái và Sơn La. Địa hình rất phức tạp với độ chia cắt sâu và dày tạo ra bởi hệ thống các dãy dông và sông suối trong vùng. Hệ thống dông lớn nhất là cánh cung chạy từ phía Tây bắc qua phía Đông sang phía Tây nam khu bảo tồn luôn có độ cao trên 2.000m với các đỉnh cao 2.512, 1.416, 1.445 và 2.048m tạo ra thung lũng Chế Tạo.

Hệ thống núi này giữ vai trò quan trọng không chỉ là nơi còn nhiều rừng nguyên sinh - sinh cảnh tốt nhất cho loài Vượn đen sinh sống, mà còn là đầu nguồn của nhiều sông suối. Đó là Nậm Kim, Nâm Mo ở phía Đông Bắc, Bắc và phía Tây; Nậm Chai ở phía Nam và Nậm Chiến ở phía Đông Nam. Hệ thống khe, suối của Mù Cang Chải phân bố khá dày đặc mang lại cho khu bảo tồn thiên nhiên khí hậu mát mẻ, trong lành. Mặc dù nằm hoàn toàn trong vành đai nhiệt đới gió mùa, nhưng do địa hình chi phối nên khu vực Chế Tạo có chế độ khí hậu á nhiệt đới rõ rệt đã ảnh hưởng mạnh đến hoàn lưu khí quyển, tạo nên sự khác biệt lớn trong phân hóa khí hậu khu vực. Xuất hiện nhiều giông tố, mưa đá, mây mù và sương muối. Điều này ảnh hưởng không nhỏ đến sự phân bố, cũng như tình hình sinh trưởng, phát triển của động, thực vật nơi đây.

Thảm thực bì trong Khu bảo tồn có các kiểu chính sau:

- Rừng lùn nguyên sinh trên núi cao gồm tầng cây gỗ ưu thế và tầng thảm tươi .
- Rừng kín thường xanh mưa ẩm á nhiệt đới núi cao.
- Rừng kín thường xanh mưa ẩm á nhiệt đới núi thấp.
- Kiểu rừng thứ sinh trên núi thấp.
- Trảng cỏ và cây bụi.

Hệ thực vật Chế Tạo thuộc loại khá giầu về thành phần loài và thành phần họ thực vật cũng rất phong phú. Số họ có từ 10 loài trở lên chiếm 1 tỷ lệ đáng kể. Ví dụ như Lan, Long não, Nhân sâm, Đỗ Quyên, Dẻ, Chè, Cói... Trong số 788 loài ghi nhận được có tới 33 loài thuộc diện quý hiếm được ghi vào sách đỏ Việt Nam và danh sách đỏ thể giới.

Khu hệ động vật Chế tạo điển hình cho khu hệ động vật Tây Bắc và có nhiều liên quan đến động vật của dãy Hoàng Liên Sơn -  xã Phình Pu Luông. Do địa hình hiểm trở, môi trường tự nhiên phức tạp nên hệ động vật cũng rất đa dạng và phức tạp. Trong những cánh rừng ngút ngàn, qua nhiều năm khảo sát, các nhà nghiên cứu đã phát hiện 22 loài bò sát, lưỡng cư; 127 loài chim chia thành các bộ và họ. Riêng họ khướu có tới 41 loài như: Khướu vằn, Khướu đuôi đỏ, Khướu đất Pigmi, Khướu lùn đuôi đỏ, Khướu mào cổ hung, Khướu mỏ dẹt vàng,… Kế đến là loài Chim chích với 10 loài như: Chích cụt đuôi bụng xanh, Chiền chiện núi họng trắng, Chích bông đầu vàng, Chích đớp ruồi màu đen, Chích mày sám...

Quý hiếm hơn cả là loài Gà Lôi tía và loài niệc cổ hung Aceros Nipalensis, hiện nay chỉ còn thấy ở Mù Cang Chải và vườn quốc gia Pù Mát (Nghệ An). Nơi đây, chỉ còn 28 - 30 cá thể nhưng cũng là quần thể niệc cổ hung lớn nhất Việt Nam. Các loài thú hết sức phong phú với 53 loài khác nhau như: cầy vằn, nhím đuôi ngắn, cu li nhỏ, chó sói, khỉ mốc, lợn lòi, nai, khỉ mặt đỏ, sơn dương, gấu, ngựa, báo gấm, báo lửa, báo hoa mai, voọc xám… Đặc biệt là loài vượn đen tuyền với khoảng hơn 200 cá thể, hiện nay tại Việt Nam mới chỉ xác định ở hai địa điểm là phía Bắc huyện Văn Bàn (Lào Cai) và vùng giáp ranh giữa Mù Cang Chải (Yên Bái) và Mường La (Sơn La). Đây là các loài động vật chỉ còn một số lượng cá thể loài rất hạn chế và đang tiếp tục bị đe dọa tuyệt chủng.

Với dân số là chủ yếu là người Mông, chiếm 90%, chia làm bốn nhóm: Mông Đơ (Mông Trắng); Mông Đu (Mông Đen); Mông Lình (Mông Hoa); Mông Si (Mông Đỏ) với truyền thống văn hóa dân gian phong phú, đặc sắc luôn gắn bó với thiên nhiên, khao khát vươn tới cái đẹp, cái thiện thể hiện qua các phong tục, lễ hội, các làn điệu dân ca là tiềm năng lớn cho phát triển loại hình du lịch văn hóa. Ngoài ra, nơi đây còn lưu giữ được một kho tàng truyện cổ về các tục lệ, lịch sử tộc người, văn hóa tộc người thể hiện tinh thần thượng võ của cha ông được truyền từ đời này qua đời khác.

Với những tiềm năng du lịch tự nhiên và nhân văn đa dạng, phong phú, Mù Cang Chải kết hợp cùng du lịch văn hóa Mường Lò và khu sinh thái Suối Giàng (Văn Chấn) sẽ tạo nên một không gian du lịch sinh thái văn hóa rộng lớn ở phía Tây tỉnh Yên Bái.

Theo Yenbai.gov
Du lịch, GO!

Khám phá rừng Chế Tạo

Phố Tây Đà Lạt

Không ồn ào như Sài Gòn, Hà Nội, cũng không vồn vã gọi mời để rồi tan nhanh trong tiếng sóng biển như Nha Trang, Vũng Tàu… “Phố Tây” Đà Lạt có một khoảng lặng vừa đủ để thâm trầm và quyến rũ.

< Phố Tây Đà Lạt nằm trên đường Trương Công Định.

Tiếng lách cách của những quả bi-a va chạm nhau sau một đường cơ đầy chuẩn xác và điêu luyện của một nữ du khách Nhật Bản. Tiếng cười, tiếng bật nắp bia, tiếng cụng ly chúc mừng bàn thắng “lội ngược dòng” khá ngoạn mục của vị nữ du khách…

Tất cả những âm thanh phát ra vừa đủ để vui, hoan hỉ nhưng vẫn không phá vỡ cuộc chuyện trò của những vị khách du lịch đa quốc tịch ngồi chung trong một không gian ấm cúng, thanh thoát mang đậm chất triết lý Phương Đông của bar café – Restaurant My Town nằm ở đầu con dốc Trương Công Định (P.1, TP. Đà Lạt). Đây cũng là điểm đầu của con “phố Tây” được hình thành tự phát từ lâu giữa lòng thành phố hoa Đà Lạt.

Đi dọc suốt chiều dài con phố chưa đầy 01 km, không chỉ có bar My Town – được thiết kế toàn bằng tre, trúc, mới thu hút các vị khách Tây, ngược về hướng Hòa Bình (khu Trung tâm TP. Đà Lạt), cách đó vài chục mét, nằm trên lưng chừng con dốc Trương Công Định, bar café ART cũng là một trong nhiều điểm thu hút khá đông du khách nước ngoài đến dùng bữa tối, thưởng lãm tranh nghệ thuật và xem anh chàng “họa sĩ – kiêm bồi bàn” biểu diễn tài nghệ vẽ tranh bằng ngón tay trỏ…

Anh Võ Trịnh Biên, chủ bar ART thổ lộ: “Văn hóa phương Tây khác với phương Đông chính là ở chỗ họ rất tôn trọng không gian công cộng. Hầu hết khách vào bar đều nói chuyện thoải mái nhưng rất nhỏ nhẹ và không làm ảnh hưởng đến người bên cạnh, ngay cả khi vui buồn tột độ họ cũng biết điều tiết và chỉ thể hiện bằng nụ cười hay ánh mắt mà thôi”.

Điều thú vị, trên suốt chiều dài con phố vừa cong, vừa dốc và ngắn – đường Trương Công Định, từ lâu đã trở thành khu lưu trú, nghỉ chân và vui chơi về đếm cho du khách nước ngoài nên được mệnh danh là con “phố Tây Đà Lạt”, tuyệt nhiên không thấy những người buôn bán hàng rong đeo bám du khách. Một không gian yên bình, tĩnh lặng… và chỉ cần có một nụ cười của ai đó cũng có thể làm tan vỡ đi ánh hoàng hôn của ngày trên cao nguyên này.

Anh Tùng, một người chuyên tổ chức tour cho khách nước ngoài cho biết: do khu vực này nằm ngay trung tâm thành phố lại là đường một chiều, ít ồn ào, an ninh tốt nên anh em làm hướng dẫn viên thường đưa khách về đây lưu trú và dần dần hình thành nên khu “phố Tây” từ bao giờ không biết.

Cũng theo anh Tùng, các khách sạn, nhà hàng, quán bar, cửa hàng… trên cung đường này trước đây vốn đã có sẵn văn hóa kinh doanh của người Đà Lạt – không nói thách, bán hàng giá hợp lý, vừa với túi tiền của du khách.

Du khách có thể nghỉ chân tại bất cứ khách sạn nào trên con đường này mà không phải lo bị “chặt chém”, chỉ khoảng 8 – 10 USD/ngày đêm, như khách sạn Thanh Thế, Phương Thành, Nam Việt, Peace…

Ở khu vực này, còn có nhiều công ty, văn phòng hướng dẫn tour như Công ty Du lịch Cảm Giác Mạnh, Chân Trời Việt, Highland Holiday, Thái Sơn, Phương Nam… nên khách du lịch có thể dễ dàng nắm bắt thông tin về các điểm, tour du lịch ở khu vực Tây Nguyên cũng như các tour du lịch địa phương khác. Trên con phố này cũng đã xuất hiện rất nhiều cửa hàng lưu niệm với các mặt hàng tranh thêu tay, tranh đá quý, gốm sứ…

Khi được hỏi về việc địa phương có ý định xây dựng một “phố Tây” đúng chuẩn để đón tiếp du khách nước ngoài hay không, ông Lương Tấn Hoành, Chủ tịch UBND phường 1, TP. Đà Lạt cho biết: có nhận được ý kiến đề xuất của một số người dân địa phương, tuy nhiên điều cần thiết hiện nay là vận động người dân trong khu phố tiếp tục xây dựng nếp sống văn minh đô thị, văn hóa kinh doanh, còn việc xây dựng “phố Tây” dù muốn hay không vẫn phụ thuộc lượng khách đến nên hãy để cho thị trường quyết định.

Theo Dalatcity.com (PLY)
Du lịch, GO!

Tịnh tâm ở Hội An - Kỳ 2

(iHay) - Đạp xe đi... bar

Để miêu tả về Hội An, tôi thích nhất là dùng từ 'bình yên'. Mảnh đất này quá lý tưởng cho những ai muốn quẳng gánh lo đi mà tịnh tâm trong vài ngày. Và tất nhiên, bạn cũng cần giữ tâm mình thật tĩnh mới có thể cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp của Hội An.

Buổi sáng ở Hội An, nếu chịu khó thức dậy sớm, bạn sẽ được thỏa thích hưởng thụ bầu không khí trong trẻo. Bình minh dịu dàng ở phố Hội sẽ khiến bước chân chậm lại. Ngắm nhìn những đô thị cổ đang nuôi trong lòng những cư dân hiện đại, bạn sẽ thấy bình yên mà hoài niệm đến ngạc nhiên.

Những mái nhà rêu phong, những bức tường xưa cũ, những đình chùa cổ kính, những hội quán vàng son, những con phố hẹp thân tình, những chiếc thuyền như có từ nhiều thế kỷ... sống với hơi thở hiện đại mà sao cứ thấy Hội An lúc nào cũng như đang nghiêng mình về quá khứ.

Sau bữa sáng tĩnh lặng trong quán cóc bên đường, bạn sẽ thấy nắng bắt đầu trải vàng mượt trên những con đường quanh. Nắng lấp lánh trên những mái ngói rêu phong phủ gam màu sâu lắng của thời gian.

Với tôi, những con đường nhỏ là thứ đẹp đẽ nhất ở Hội An. Đường nhỏ đổ thẳng ra bờ sông. Đường nhỏ tới mức hai dãy nhà ở hai bên cứ ngắm nhìn nhau, gần nhau như chỉ với tay một cái là chạm tới. Đường nhỏ mà cảm giác mà không chật chội, vẫn đủ thênh thang để bạn thoải mái thong dong. Từ đường nhỏ, bạn có thể khám phá ra những con ngõ nhỏ phiêu diêu bằng những lỗi rẽ rất bất ngờ.

Đứng ở bất cứ đâu trên những con đường đó, bạn cũng tìm ra góc đẹp. Tuy nhiên, ống kính máy ảnh dường như bất lực với Hội An. Những bức ảnh dù đẹp đến nhường nào cũng chỉ thể hiện được mảng không gian, mà không thể thấy được vẻ đẹp thời gian. Để cảm nhận được Hội An, chỉ có cách duy nhất là bạn đặt chân đến Hội An!

Đi ngắm bình minh, bạn đừng bỏ qua chùa Cầu nhé. Buổi sáng là thời điểm lý tưởng để bạn chiêm ngưỡng rõ ràng tượng khỉ và chó trong ngôi chùa nổi tiếng này. Theo tương truyền, đặt tượng khỉ và chó trong chùa Cầu là bởi chùa được xây dựng từ năm Thân đến năm Tuất mới hoàn thành. Cũng có cách giải thích khác dựa theo biểu tượng tâm linh Á Đông: khỉ tượng trưng cho sự hiếu động, chó tượng trưng cho sự sung túc, phồn vinh (chó tới nhà là có). Bởi vậy, chùa Cầu chính là biểu hiện ước mong cho Hội An sôi động và phồn vinh.

Ở Hội An, thích nhất là di chuyển bằng xe đạp. Nếu như bạn đi theo tour, hoặc ở khách sạn thì thuê xe đạp rất dễ dàng. Thậm chí, nhiều khách sạn phục vụ xe đạp miễn phí cho khách. Còn nếu không, bạn cũng có thể tự thuê cho mình một chiếc xe không mới, không cũ, dễ sử dụng, ít bị hỏng hóc với giá rất rẻ, khoảng 20.000 đồng/ngày.

Bạn nên dành một buổi sáng để đạp xe ngắm bình minh len lỏi trong phố cổ. Và dành một buổi sáng để đạp xe khoảng 5km ra đón bình minh trên Cửa Đại. Những con đường trải nhựa đi qua những cánh đồng lúa xanh mát, biển và hàng phi lao... sẽ cho bạn sự tĩnh tại mà bao lâu nay bạn thèm khát khi ở Sài Gòn.

Vào buổi chiều, chẳng gì thích hơn là la cà vào một quán cà phê nhỏ xinh trên đường Bạch Đằng bên sông Hoài. Dưới bến là những chiếc thuyền nho nhỏ, hai bên bờ sông là những hàng quán xinh xinh. Những vị khách du lịch ngả lưng vào ghế, ngồi bờ bên ngày ngắm bờ bên kia. Ở Hội An, người ta như chẳng còn bận tâm đến nhân tình thế thái.

Tịnh tâm ở Hội An cũng chỉ đơn giản như tối gội đầu xong, bạn đừng dùng máy sấy tóc nữa. Đạp xe đi lòng vòng, gió lùa sẽ hong tóc khô. Hội An vào đêm rằm không có điện, chỉ còn ánh nến, quá tuyệt vời để bạn thả trôi mình về mọi miền cảm xúc bình yên, lung linh nhất.

Có một điều đáng lưu ý là những cư dân Hội An thường đi ngủ rất sớm. Khoảng một năm về trước, khi tôi đến Hội An, không có nhiều quán “thức” quá 11 giờ. Nhưng khách du lịch, đặc biệt là khách Tây, họ thích đi lang thang đêm và dậy trễ. Bởi vậy, để nâng cao chất lượng phục vụ, Hội An đã cho mở nhiều quán bar.

Nếu như ở Sài Gòn, Hà Nội, người ta vẫn mặc định bar là chốn ăn chơi sành điệu của những người trẻ thời thượng, thì ở Hội An, bar lại thường hiểu là chốn vui đêm của những du khách không quen đi ngủ sớm.

Sau khi dạo chơi, mua sắm ở phố cổ, tôi cùng hai người bạn Tây Ban Nha ghé vào một bar ngay gần ngôi nhà tôi ở. Bar ở Hội An có thể ngoài trời, có thể trong nhà. Nhạc, DJ, rượu và bia không khác gì nhiều các quán bar ở Sài Gòn hay Hà Nội. Nhưng điều gây ấn tượng nhất với tôi là cách khách du lịch đa phần đi bộ hoặc đạp xe đạp đến bar. Giữa cái chốn nhạc ồn ào, mùi bia rượu, mùi khói thuốc… cảnh người ta thong thả dựng xe đạp đi vào sao tôi thấy nó mang vẻ bình yên đến lạ.

Vì đang muốn tịnh tâm nên chúng tôi chỉ nhâm nhi một chai bia, trở về nghỉ ngơi để ngày mai dậy sớm kịp chuyến cano đầu tiên ra Cù Lao Chàm.

Từ đầu năm 2014, Hội An liên tục được các tạp chí du lịch, hãng lữ hành quốc tế bầu chọn vào Top các thành phố lãng mạn nhất thế giới, Top các địa điểm thú vị trên thế giới, Top các thành phố được yêu thích nhất châu Á... Mảnh đất xứ Quảng xinh đẹp này đang ngày càng chứng tỏ vị thế của mình như một 'viên ngọc' của ngành du lịch Việt Nam.

Mặc dù là một điểm đến rất nổi tiếng, nhưng có một điều đáng tiếc là đa phần du khách trong nước và quốc tế đến Hội An chỉ quẩn quanh trong khu vực phố cổ. Không nhiều người biết rằng Hội An có rất nhiều khu vui chơi, làng nghề truyền thống cực kỳ hấp dẫn.

(còn tiếp)
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4

Theo Linh San (iHay.Thanhnien)
Du lịch, GO!

Ốc gạo Phú Đa

Người miền Tây hẳn không ai lạ với ốc gạo. Ngày nay, ốc gạo ít còn được bày bán ở lề đường quán cóc mà món ăn bình dân này lại xuất hiện tại những khu du lịch sinh thái, nhà hàng ở miền Tây. Thực khách muốn ăn ốc gạo Phú Đa đúng điệu, đúng chất, phải cất công đến xã Vĩnh Bình, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre.

Từ những con ốc béo ngậy, qua bàn tay khéo léo của người dân Phú Đa, đã tạo ra những món ăn rất đỗi mộc mạc, nhưng cũng vô cùng hấp dẫn như ốc luộc, ốc hấp sữa, cháo ốc…
Chúng tôi về Phú Đa vào những ngày cuối tháng 5, cồn Phú Đa là một trong những điểm tham quan du lịch hấp dẫn của tỉnh Bến Tre nhất là vào dịp tết Đoan Ngọ hằng năm vì đây cũng chính là mùa khai thác đánh bắt ốc gạo.

Nằm giữa sông Cổ Chiên hiền hòa, và được thiên nhiên ưu đãi nước ngọt quanh năm, cồn Phú Đa thuộc xã Vĩnh Bình, huyện Chợ Lách – Bến Tre có chiều dài hơn 3.000m, ngang 500m với những bãi đất bồi ven sông, thuận lợi cho các loài thủy sản nước ngọt tụ về sinh sống, trong đó có “ốc gạo” và người địa phương nơi đây thường quen gọi là con  “ốc gạo cồn Phú Đa”.

Theo lời kể của những người luống tuổi nơi đây, Mùa ốc gạo thường bắt đầu từ tháng 4 cho đến hết tháng 8 âm lịch, nhưng để có những con ốc béo và ngon nhất thì phải vào đúng tháng 5 âm lịch.

< Gỏi ốc gạo.

Từ những con ốc béo ngậy, qua bàn tay khéo léo của người dân Phú Đa, đã tạo ra những món ăn rất đỗi mộc mạc, nhưng cũng vô cùng hấp dẫn như ốc luộc, ốc hấp sữa, cháo ốc …

Nhưng có lẽ món ăn đã làm nên “thương hiệu” ốc gạo Phú Đa lại chính là món bánh xèo nhân ốc với cổ hủ dừa ăn chung với rau đồng chấm nước mắm sả ớt băm, khi ăn thì nhai chầm chậm để thấy con ốc ngọt lịm, béo đậm trong cái hậu giòn. mà khi đã một lần thưởng thức thì thật khó có thể mà quên.

< Bánh xèo với nhân là ốc gạo.

Ở nhiều nơi trong vùng ĐBSCL cũng có ốc gạo, nhưng không có nơi nào ốc gạo lại ngon và đặc biệt như ốc gạo Phú Đa. Vỏ ốc có màu xanh xanh, ruột vàng, thịt rất trắng và vị thơm không lẫn vào đâu được.

Chẳng hiểu sao cũng cùng là ốc gạo nhưng chỉ có ốc sống ở cồn Phú Đa mới thực sự hấp dẫn người sành ăn. Có người bảo rằng, đó là do cách chế biến, có người thì nói do môi trường… nhưng ai cũng phải công nhận rằng, nếu mang ốc gạo Phú Đa nuôi ở nơi khác thì thịt không trắng, vỏ không xanh và chất lượng thịt không ngon bằng ở chính “quê hương” của nó - trên dòng Cổ Chiên.

Ai đã một lần đặt chân đến miệt Chợ Lách, thì chắc hẳn không quên được vị ngọt ngào mà những đặc sản vùng cù lao này dâng tặng.

Theo Báo Cần Thơ, nhà hàng Nón Lá
Du lịch, GO!

Thứ Tư, 25 tháng 6, 2014

Hoang sơ biển đá Gành Yến (Quảng Ngãi)

Gành Yến là một thắng cảnh rất đẹp thuộc vùng biển xã Bình Hải, huyện Bình Sơn tỉnh Quảng Ngãi. 

< Một góc biển Gành Yến.

Từ QL1 ở ngay ngã 4 Bình Long, ta sẽ rẽ phải theo hướng Đông trực chỉ với đường Võ Văn Kiệt, vượt ngã 4 Giồng Tranh. Chạy cho đến lúc gặp ngã 3 Bình Hải thì rẽ phải để vào vùng biển đá xinh đẹp này.

Bãi Gành Yến chính là những mũi đá nhô thẳng ra biển Đông, cách làng biển an bình Bình Hải chưa đầy 1 cây số được bao bọc bởi những những rừng bụi, những thửa ruộng xanh um.

< Trên bãi biển có vô vàn những tảng đá đen đủ mọi hình thù.

< Một trong những tảng đá được thiên nhiên kiến tạo...

Nét đẹp hoang sơ, hấp dẫn ở đây là do kiến tạo của địa chất của hàng triệu, triệu khối đá dọc ngang thiên tạo như có đôi bàn tay tiền nhân dời đá, lấp biển tạo nên một bức thành lũy trước bão tố và kẻ thù.

< ... và xếp chồng như bức tường thành lũy.

< Các vách đá dựng đứng cực kỳ hoang sơ...

< ... cao sừng sững như sẳn sàng chống chọi với sức mạnh thiên nhiên của sóng biển.

Biển vùng Gành Yến cũng rất đa dạng sinh thái, đăc biệt là san hô. Vì vậy việc bảo tồn san hô, bảo vệ môi trường phát triển Gành Yến thành một điểm du lịch sinh thái, lặn biển, khám phá địa chất địa hình là sự lựa chọn phát triển bền vũng nhất.

< Mùa gió Đông - Nam nên biển khá lặng.

< Tiếng gió, tiếng sóng biển róc rách vào các khe đá.

< Tác giả say sưa săn ảnh đẹp.

< Vì sao có tên gọi 'Gành Yến'? Đó là do trước kia có chim yến làm tổ, ngày nay không còn.

< Đánh bắt hải sản trên Gành Yến.

< Kéo lưới giăng câu là cuộc sống của người dân làng biển chân chất.

< Đặc sản cua Huỳnh Đế ở Gành Yến. Vùng đất lạ nhưng thân thương này đang chờ bạn khám phá.

Ảnh báo Dân Việt
Du lịch, GO!

Tịnh tâm ở Hội An - Kỳ 1

(iHay) - Ngôi nhà không khóa cửa

Tôi đến Hội An (Quảng Nam) vào một buổi trưa đầy nắng và gió. Vừa bước xuống taxi, gió lập tức giật bay chiếc mũ. Mỉm cười, tôi bung luôn mái tóc đã bao ngày bị buộc chặt trong cái nóng Sài Gòn. Gió lùa vào tóc, nắng chạm vào da, cảm giác thư thái cứ thế lan tỏa.

Tôi đã từng đến Hội An một lần, nhưng chỉ được ở vỏn vẹn 12 giờ đồng hồ. Trở lại lần này, tôi quyết định ở đây bốn ngày cho thỏa những gì còn nhớ, còn quên, còn chưa được toại nguyện.

Không đặt phòng khách sạn, tôi tìm đến ngôi nhà đã từng ở trong dịp tới Hội An lần trước. Ở Hội An, dịch vụ homestay (ở nhà dân) rất phát triển. Đi dọc những con đường trên khu phố cổ, bạn có thể dễ dàng nhìn thấy những ngôi nhà treo biển "Homestay", cho thuê phòng ở riêng hoặc ở chung với giá rẻ hơn hẳn so với giá phòng khách sạch. Tuy nhiên, ngôi nhà tôi đến đặc biệt hơn. Chủ nhà không cho thuê phòng đại trà, bạn có thể hiểu nôm na là họ có sự "chọn lọc" khách cho thuê.

Vì đã để mất số điện thoại của chủ nhà, nên tôi chỉ biết đi tìm theo vài đặc điểm nhớ mang máng: ngôi nhà màu trắng rất xinh trong một ngõ nhỏ, ngay gần sông Hoài, cạnh một dãy nhà ăn khá dài và bán rất khuya…

Sau một hồi thăm, cuối cùng tôi được một bà cụ lưng đã rất còng, làm nghề chèo thuyền chở khách trên sông Hoài dẫn đến chính xác ngôi nhà. Ấn tượng đầu tiên về sự nhiệt tình của người phố Hội! Cổng nhà không khóa. Cửa chính cũng không khóa. Nhà không có chuông. Tôi không nhớ tên chủ nhà nên chỉ biết gọi vu vơ bác ơi, cô ơi, chị ơi… mà không thấy ai trả lời.

Thấy tôi ngồi vật vạ ở trước hiên, có vài người hàng xóm tới hỏi, rồi cho tôi số điện thoại của cả chủ nhà, cả con chủ nhà. Tôi hơi bất ngờ vì họ có quá tin vào một người lạ như tôi không? Có thể nhờ vẻ ngoài không thể làm chuyện ác của mình mà tôi gặp may. Đáng buồn, tôi gọi hoài cũng không ai bắt máy, đành chấp nhận ngồi đợi tiếp.

Hơn một giờ đồng hồ sau, chị chủ nhà mới phát hiện ra vị khách lạ. Chị hỏi tôi tìm ai? Tôi trình bày rất rõ ràng tôi đã từng thuê một phòng ở nhà chị, có lẽ người cho tôi thuê là em gái chị, nhưng giờ tôi không còn lưu số của chị ấy. Đợt này trở lại Hội An tôi muốn được tiếp tục thuê phòng vì nhà chị rất đẹp, lại rất gần khu phố cổ.

Khi chị nói nhà chị bây giờ không còn cho thuê nữa, không cần soi gương tôi cũng đoán được gương mặt thất vọng của mình thê thảm đến mức độ nào. Nhưng cũng may vì sự thê thảm đó mà chị thấy thương, và đồng ý cho tôi ở lại.

Chị nói tôi có thể ở phòng của em trai chị đang công tác ở Sài Gòn. Vì chị vừa sinh em bé nên không thể giúp tôi dọn phòng. Tôi có thể tự làm được. Vậy là chị chỉ cho tôi chỗ lấy ga, lấy chăn, lấy gối… Sắp xếp một loáng là tôi có một căn phòng tuyệt vời. Chắc chẳng có vị khách thuê phòng nào được tự nhiên như tôi.

Tôi thắc mắc với chị chủ nhà, tại sao nhà không khóa cửa? Chị nói ở Hội An yên tĩnh và an toàn. Có thể dựng xe ngay ngoài cổng mà không cần khóa. Nhà chị cũng thường xuyên để cửa mở đến khuya chờ ba mẹ chị đi làm về. Vì vậy, tôi có thể thoải mái đi chơi.

Quả thực, từ khi bước vào cho tới khi chia tay ngôi nhà không khóa cửa này, tôi không còn cảm giác mình đang đi thuê phòng người lạ, mà giống như đang trở về nhà. Gần gũi, ấm áp vô vùng!

Bốn ngày rong ruổi khắp Hội An đã bao lần tôi ngỡ ngàng, tôi băn khoăn tại sao người ta có thể tốt bụng với mình như thế? Đã bao lần tôi xúc động tới mức phải cố cười để kìm nén, để giấu đi sự thổn thức trong tim mình.

Tôi nhớ chị chèo thuyền chở tôi đi thăm rừng dừa bảy mẫu ở xã Cẩm Thanh (Hội An) cứ khăng khăng mời tôi về thăm nhà, ăn cùng gia đình chị một bữa cơm trưa. Vì thời gian di chuyển quá gấp nên tôi buộc lòng phải từ chối. Chị tiễn tôi - một vị khách vừa gặp vài giờ đồng hồ cả một đoạn đường dài, quyến luyến như chia tay một người thân.

Tôi nhớ một chú chủ quán mì Quảng ngon nổi tiếng ở Hội An nhiệt tình tới mức từ chối phục vụ khách đến ăn để tập trung kể cho tôi nghe câu chuyện về mì Quảng, về cao lầu. Thậm chí, chú còn gọi nhân viên ra làm "phiên dịch" cho tôi bởi chú nói giọng Quảng Nam quá "đậm đặc" mà nhiều lúc tôi không thể hiểu chú nói gì. Khi tôi nói “cháu trả tiền, cháu còn trở lại Hội An, nếu chú không lấy tiền cháu sẽ không đến quán chú nữa”, chú cười hiền hậu như cách bố tôi vẫn mỉm cười với con gái.

Tôi nhớ một nghệ nhân hơn 80 tuổi ở làng gốm Thanh Hà sau khi dẫn tôi đi thăm lò gốm đã tặng cho tôi rất nhiều món đồ mà cụ tự tay làm. Tôi không biết phải mang những món quà này về Sài Gòn như thế nào, nhưng không biết phải từ chối như thế nào. Sau những lời chia sẻ chất chứa bao ưu tư của cụ về tương lai của lò gốm, tôi thật sự sợ cụ sẽ chạnh lòng nghĩ tôi không thiết tha với những món đồ mộc mạc, nên mới không nhận quà…

Tôi sẽ không bao giờ quên một bác hướng dẫn viên được mệnh danh là “người thổi hồn cho Cù Lao Chàm”. Sau buổi gặp tình cờ vài phút ở chùa Hải Tạng trên Cù Lao Chàm, bác vội vã về nhà tìm những cuốn sách cổ về Hội An để tặng cho tôi. Trước giờ quay lại Đà Nẵng để bay về Sài Gòn, đọc tin nhắn bác gửi: “Con chỉ ở Hội An tối nay, bác dẫn con đi ăn món ngon, bác dẫn con qua quán cà phê Hội An bác hay ngồi…” mà mắt tôi nhòe nước. Tôi còn nhớ… Nhớ nhiều lắm…

Tôi đã từng đọc rất nhiều bài viết miêu tả người Hội An bằng những mỹ từ: hiền hòa, hiếu khách, chân chất, hồn hậu. Tôi nghĩ đó là những nét tính cách đáng quý mà bạn có thể bắt gặp ở bất cứ nơi nào trên dải đất hình chữ S. Còn ở Hội An, nếu khác thì có chăng nó chỉ đậm nét hơn thôi. Lòng người Hội An ấm áp, chân tình, dễ chịu như cái nắng trong buổi trưa tôi tới mảnh đất này.

(còn tiếp)
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4

Theo Linh San (iHay.Thanhnien)
Du lịch, GO!

Độc đáo của Chùa Bốn mặt ở Sóc Trăng

(VTV ) - Nằm cách thành phố Sóc Trăng khoảng 6km, ngôi chùa Bốn mặt không những nổi bật về lối kiến trúc, nói đúng hơn là quần thể kiến trúc tôn giáo có giá trị văn hóa truyền thống đậm nét của người Khmer, mà nơi đây còn lưu giữ những câu chuyện linh thiêng kỳ bí.

Tuy mang vẻ đẹp bình yên như bất cứ vùng quê nào trên khắp nước Việt Nam, nhưng Sóc Trăng lại còn thu hút du khách bởi một vẻ đẹp kỳ lạ khác, bởi các ngôi chùa mang phong cách rất đặc biệt, là điển hình của sự giao thoa văn hóa của ba sắc tộc Kinh, Hoa và Khmer.

Các ngôi chùa của người Hoa thể hiện lối kiến trúc và nét đặc trưng văn hóa tín ngưỡng, mái chùa lợp ngói âm dương lưu ly, sơn tường chủ đạo màu đỏ… Chùa người Kinh thường khoác bên ngoài vẻ màu trầm tĩnh, bình dị như với ngụ ý “lánh đời vào đạo”, lối kiến trúc và các hoa văn được tiết chế, mang yếu tố nhẹ nhàng, thanh thoát của cỏ cây hoa lá, như bộ tứ quý mai lan thu cúc, hệ thống thờ tự gồm các vị Phật, hộ pháp… Còn hệ thống chùa mang đậm phong cách văn hóa người Khmer tại Sóc Trăng lại khác hẳn.

Chiếm đến 60% số lượng các ngôi chùa ở tỉnh Sóc Trăng, chùa của người Khmer là nhân tố nổi bật, thu hút mọi người khi đến tham quan nơi đây. So với sự trầm tĩnh của chùa người Kinh hay sự bó hẹp không gian của chùa người Hoa, chùa của người Khmer ở Sóc Trăng, nhìn từ xa toát lên một màu vàng sáng rỡ, trong một không gian rộng rãi, là nơi hội tụ của các công trình kiến trúc, hoa văn hình tượng và màu sắc nổi bật. Dường như các ngôi chùa này chưa bao giờ “nép mình” dưới cuộc sống của đô thị, của phum sóc (các cụm dân cư Khmer), mà luôn hiện diện như một vị thế trung tâm trong đời sống người dân.

Nằm cách thành phố Sóc Trăng khoảng 6km, ngôi chùa Bốn mặt không những nổi bật về lối kiến trúc, nói đúng hơn là quần thể kiến trúc tôn giáo có giá trị văn hóa truyền thống đậm nét của người Khmer, mà nơi đây còn lưu giữ những câu chuyện linh thiêng kỳ bí.

Đến với các ngôi chùa này, du khách đều bị thu hút tò mò, thậm chí có chút sợ hãi khi chiêm ngưỡng hình ảnh rắn 9 đầu đặt trên lối đi từ cổng vào chùa. Theo truyền thuyết, rắn Nagar có công che mưa cho đức Phật khi ngài ngồi thiền định. Còn trong quan niệm của người Khmer, rắn Nagar biểu trưng cho sự thịnh vượng, xua đi tà khí, dẫn đến cõi thiên đường, vì thế ở các công trình kiến trúc văn hóa Khmer, trên cầu thang, lối đi hay hành lang đều có tạc đầu rắn Nagar.

Từ cổng con đi vào trung tâm chính điện ngôi chùa, từng hàng cây thốt nốt xanh tươi tạo không gian tươi mát, thoáng đãng. Du khách tới đây sẽ có cơ hội gặp đoàn sư đi khất thực vì đây là một hoạt động sinh hoạt thường ngày trong cuộc sống tu tập của họ.

Theo tài liệu ghi lại, Chùa Bốn mặt có lịch sử gần 500 năm, xây dựng trên diện tích 65.000 m2. Chùa đã trải qua ba lần trùng tu và gần đây nhất vào năm 2011, chùa được sơn màu vàng rực rỡ, sang trọng. Dù vậy, chùa vẫn giữ được kiến trúc nguyên thủy từ lúc ban đầu xây dựng cho đến ngày nay với kết cấu gạch, nước, cát, rơm và vôi. Vì thế, qua thời gian, những tầng mái ít nhiều đã có dấu hiệu rạn nứt.

Kết cấu mái của chùa được xây dựng theo dạng tam cấp, mái chồng lên mái có 3 lớp, lớp ngoài cùng lớn nhất, rồi đến lớp giữa và lớp trong cùng nhỏ dần và nhô lên cao, trung tâm là đỉnh gắn với tháp nhọn. Ở viền mái và các góc cạnh được trang trí và điêu khắc công phu các hình nét mô phỏng hình tượng rồng theo mô típ của loài cá Poonco.

Bên dưới tầng mái được chạm trổ công phu các hình tượng tiên nữ Keynor, mình chim có gương mặt phúc hậu mang yếu tố thẩm mỹ và các chim thần Krud, mình người có đầu, chân và hai cánh của chim. Chim thần Krud có miệng ngậm hồng ngọc, đứng bên dưới vị trí tiếp giáp của mái và các trụ cột, biểu trưng cho sức mạnh giơ tay nâng đỡ mái chùa.
Một điểm nữa khiến du khách rất dễ nhận diện chính là vị trí trên cao nhất, nổi bật nhất trên đỉnh của chùa là tháp với đầu tượng Phật 4 mặt, gọi là Maha Prum. Phải chăng đây chính là lý do khiến người dân nơi đây gọi chùa một cách đơn giản bình dị - Chùa Bốn mặt?

Theo quan niệm của người Khmer, đầu tượng Maha Prum tượng trưng cho đức Phật luôn quay nhìn về 4 hướng, Đông - Tây - Nam - Bắc và ở trên cao luôn quan sát để phổ độ chúng sinh. Vì thế, đến bất cứ ngôi chùa nào của người Khmer, chúng ta đều dễ dàng nhìn thấy ở trên đỉnh cổng, đỉnh tháp hay đỉnh chùa đều dành vị trí trang trọng để đặt đầu tượng Phật 4 mặt. Từ trên cao nhìn xuống và ở bất cứ nơi đâu, người dân Khmer một lòng thuần tín tôn giáo, cảm giác yên tâm an lành vì có đức Phật quan sát che chở.

Theo VTV Online
Du lịch, GO!