Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013

Thàng Tín không chỉ có lúa vàng...

(MTH.Blog) - Cứ tháng 9, 10, khách du lịch khắp nơi rầm rập lên Hà Giang xem lúa chín vàng ruộng bậc thang, ngắm hoa tam giác mạch ngập tràn các lưng núi. Sau Tết âm lịch, lại ào ào du khách tìm đến, ngơ ngẩn với hoa đào phớt hồng, vỡ òa thích chí cùng hoa cải vàng rực bản làng...

Mình lên xã Thàng Tín (huyện Hoàng Su Phì), trước khi đi, đại tá Hoàng Đình Xuất, Chỉ huy trưởng Bộ Chỉ huy Bộ đội biên phòng (BĐBP) tỉnh Hà Giang, lắc đầu: “Để gọi điện lên đồn, xem tình hình đường xá thế nào hẵng!”, và dặn: “Nhớ mang đủ mì tôm, lương khô, nước uống phòng khi sạt lở đường”.

Cứ nghĩ sự chu đáo của người lính già từng kinh qua mọi nhiệm vụ ở cả 12 đồn thuộc lực lượng BĐBP tỉnh Hà Giang, từ những ngày đầu đánh trả quân Trung Quốc xâm lược tháng 2.1979, cho đến dằng dặc 10 năm giằng co giữ đất và quyết liệt - khôn khéo trong công tác phân định biên giới, là quá lo xa, nhưng quả thực, con đường từ TP.Hà Giang lên địa đầu Lũng Cú chả là gì so với đường lên Thàng Tín.

Quãng đường 140 km từ TP.Hà Giang, gian nan bắt đầu từ thị tứ Tân Quang (huyện Bắc Quang). Đang lò dò chui trong mây, cậu lái xe bỗng khuỳnh tay vần vô lăng sang phải đánh “huỵch”, khiến thùng sau xe Uoat bạt của Biên phòng tỉnh va “uỳnh” vào bờ đá, đứng khựng và tiếng nói, giờ mới cất lên sau gần 2 tiếng đồng hồ im lặng, miệng mắt dán chặt vào mặt đường: “May mà nó còn bật đèn chiếu xa!”.

Ngay sau vách đá trước mặt, lừ lừ hiện ra 1 chiếc xe IFA chất bao ngô lên tận nóc, xả khói đen mù mịt, máy rú lên như cháy nhà, ậm ạch bò ra giữa đường. “Có muốn đi đúng luật cũng chẳng được, vì mặt đường bé tí, lại trơn nhẫy sương mù thế kia!” - Tuấn, cán bộ biên phòng tỉnh thở dài và lắc đầu: “Đặc sản của Hoàng Su Phì là cua, nhưng loại cua này đã không ăn được, lại còn lao xuống vực, chết như chơi!”.

Cũng lạ cho cái đất Hà Giang, đã khó khăn thì chớ, lại còn gian nan đến cùng cực, ngay cả đường đi lối về.
Ở cánh phía tây, 2 huyện Xín Mần và Hoàng Su Phì cũng bao năm canh giữ biên giới giáp với Trung Quốc, nhưng ngược lại, hiếm khi có khách du lịch tìm đến, chẳng phải do không có cột cờ, hoa đào, hoa cải, tam giác mạch mà cũng một phần là do đường cụt đi lại xa xôi, sạt lở - tắc đường như cơm bữa.

Ngày nắng, đường từ thị tứ Tân Quang lên chỉ 80 km, nhưng đi từ sáng đến chiều như đánh vật. Ngày mưa, đường  sá biến thành khối nhão nhoét và bất cứ vách taluy nào cũng có thể sạt lở. Cứ mỗi năm vào mùa mưa, báo tỉnh liên tục đăng tin bài về sạt lở đường, nhà cửa bị vùi lấp, người chết không thể bới cả quả núi tìm thi thể...

Đến nhà vệ sinh cũng không có, cô trò toàn phải... đi liều xuống lưng nhà dân phía trước, xong lại xách xô xuống nhà dân xin nước dội hoặc lấy xẻng xúc đất đổ lên, cho đỡ nặng mùi và đỡ bị dân trách móc!

Muốn học, cũng không được

Đồn Biên phòng 211 - Thàng Tín nằm lưng chừng vách núi cao, quản lý 3 xã Thàng Tín, Pố Lồ, Thèn Chu Phìn của huyện Hoàng Su Phì, với gần 21 km đường biên và 9 cột mốc biên giới.

Trung tá Định, Đồn trưởng Thàng Tín nguyên là Đồn phó quân sự Lũng Cú, khẳng định: “Thàng Tín là đồn khó khăn nhất trong toàn bộ 12 đồn biên phòng của Hà Giang. Bộ đội thì quen gian khổ rồi, chỉ thương giáo viên - học sinh”, rồi rủ: “Lên bản làm vận động cùng anh em đi?”.

Từ đồn lên đến điểm Trường mầm non bản Ngài Thầu, phải vượt qua dốc, men theo sườn núi và xuyên nhờ qua ngõ - sân của cả chục nhà dân trong bản, mới tới nơi.

Đầu giờ chiều tới lớp học duy nhất của bản, thấy ngôi nhà trình tường đất cũ kỹ, nứt nẻ và tối om om với chỉ có 1 cửa ra vào, 1 cửa sổ, vắng hơn cả chùa Bà Đanh. Đứng đến 20 phút, mới thấy một cô gái trẻ lật đật tay bế, lưng cõng, tay dắt mấy đứa lít nhít sấp ngửa chạy lên.

Em tên Huyền, giáo viên mầm non trông coi, dạy dỗ gần 30 trẻ trong bản. Mình ngạc nhiên: "Học sinh đâu hết rồi?", cô giáo lí nhí: "Về hết từ trưa ạ!". Mình khó hiểu: "Chương trình làm gì có chuyện cho học sinh học nửa ngày?".

Ngân ngấn nước mắt kể, nghe em nói xong mới thấy mình trách nhầm: Bản Ngài Thầu toàn đồng bào Mông, cách trung tâm xã 4 km. Không trường không lớp nên bọn trẻ, có may mắn theo hết bậc học... mầm non, cũng phải cuốc bộ ra xã học tiểu học.

Lớp học là ngôi nhà dân cho mượn, được xây dựng từ lâu, cũ kỹ theo tập quán người Mông, chút ánh sáng duy nhất nhìn rõ mặt người là 2 khuôn cửa chính - cửa sổ và chỉ hơi lờ mờ, lúc... gần trưa, dịp mùa hè khi nắng chang chang khắp nơi, làm chỗ học cho 15 đứa lít nhít, ghép từ độ tuổi nhà trẻ, mẫu giáo 3, 4, 5 tuổi.
Điện thắp sáng ư, cho dù là điện nước vàng ệch? Giấc mơ quá xa vời từ bao năm nay, bởi đến cả bản cũng chả có, nữa là lớp học.

Đèn - nến ư? Tiền đâu mà mua và mua đâu, khi thủ phủ Hà Giang cách nửa ngày đường đi xe máy và thị trấn huyện, tuy nhìn thấy ngay dưới chân núi, nhưng lên xuống cũng mất gần nửa ngày.

Cô giáo Huyền nghẹn ngào nói: “Em cũng muốn học sinh ăn học đàng hoàng, để đỡ bị khiển trách lắm chứ? Nhưng anh nhìn xem, duy nhất mỗi cái nhà làm phòng học. Học sinh sáng đến lớp, trưa về ăn cơm và ngủ luôn tại nhà. Muốn ăn tại lớp, cũng đâu có bếp. Muốn ngủ tại lớp, mỗi nền đất, không có nổi cái bàn, manh chiếu, tấm chăn như những điểm khác?”.

Rồi Huyền tức tưởi: “Đến nhà vệ sinh cũng không có, cô trò toàn phải... đi liều xuống lưng nhà dân phía trước, xong lại xách xô xuống nhà dân xin nước dội hoặc lấy xẻng xúc đất đổ lên, cho đỡ nặng mùi và đỡ bị dân trách móc!”...

Ước mơ... nhà vệ sinh

Cô Âu Thị Vị, Hiệu trưởng Trường mầm non Thàng Tín, cho biết: Năm học 2013 - 2014, có 172 học sinh học tại 11 nhóm lớp, ở trường chính và 5 điểm trường với 99% người  Mông, Tày, Nùng, Hán, La Chí.
Mình lè lưỡi: Lớp học chừng chục đứa, nhưng 3 - 4 dân tộc khác nhau, đồng nghĩa với việc cô phải biết 3 - 4 thứ tiếng của chúng, tuy rằng bập bõm, để hướng chúng vào thứ tiếng thứ 5: tiếng phổ thông.

Lên bản Ngài Trồ, thăm lớp học của 51 học sinh ghép nhà trẻ - mẫu giáo, bi bô 4 thứ tiếng (Tày, Nùng, La Chí, Hán).

Khoảng cách từ xã đến điểm trường 5 km, đường có nhiều khe - dốc, mùa mưa sạt lở học sinh lẫm chẫm dắt nhau đi học, đến lớp có khi lấm lem như ma bùn. Cứ cuối tuần, các cô giáo lại đi bộ ra điểm chính mua thực phẩm ăn cả tuần, dịp mưa lũ tắc đường, chuyện phải ở lại ăn cơm với muối trắng là rất bình thường.

Ngồi nói chuyện về giáo dục vùng cao, Phó chủ tịch UBND xã Thàng Tín, Bùi Tuyên Hùng nhẩn nha: “Trên này khổ quen rồi nên chẳng dám đề xuất gì, chỉ dám xin mấy cái nhà vệ sinh!” và lý giải: “Hà Nội xây mỗi cái nhà vệ sinh mà chi những 1 tỉ đồng, số tiền ấy chúng tôi làm được cả nghìn cái!”.

Chợt nhớ câu chuyện của trung tá Định, Đồn trưởng, kể: “May nhờ mấy nhóm chuyên đi du lịch và báo chí, nên 2 năm nay, người ta cũng biết đến xã Thàng Tín rất nhiều ruộng bậc thang và đẹp vào mùa lúa chín tháng 9-10, nên thi thoảng cũng có người dưới xuôi lên thăm xã!” và thở dài: Mỗi năm, cả vùng Thàng Tín mới làm được 1 vụ lúa vào dịp tháng 9-10, cũng bởi vì thời tiết quá khắc nghiệt. Cái đẹp của vụ mùa duy nhất, không chỉ kết tinh từ những tảo tần - nhẫn nhịn - chấp nhận của những người dân nơi địa đầu Tổ quốc, mà còn chắt lại, mặn đắng trong những cảnh người đói khổ, thiếu thốn đến nao lòng...

Bao năm nay, ở Thàng Tín, không chỉ có lúa vàng...

Theo Maithanhhaiddk.blogspot, Hùng Color Martiz

Một nơi mà bạn có thể đến được đấy! Phượt không chỉ để chinh phục và khám phá của bản thân... mà phượt còn là cơ hội để bạn làm cây cầu nối giữa đồng bằng lên vùng cao, cũng là dịp để sẻ chia khi mang chút niềm vui đến cho người khác. Khi người vui, lòng bạn chắc chắn cũng sẽ vui đấy!
Travel79.net

Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

Đi Đồng Tháp mùa sen...

Về Tháp Mười trong mùa nước nổi, khách sẽ thấy nơi đây mênh mông nước: sen, súng, năn, lác, rong tảo... nhiều vô kể - đặc biệt là sen.
Sen hiện diện khắp nơi ở Đồng Tháp. Ngay trên ruộng lúa chín vàng cũng thấp thoáng sen lẫn vào, tạo thành một điểm nhấn cho bức tranh thiên nhiên. Có những cánh đồng ở Tháp Mười, Tam Nông, Cao Lãnh... chỉ trồng độc nhất cây sen.

Từ TP.HCM: di chuyển dọc quốc lộ 1A đến địa phận xã Long Định, huyện Cai Lậy (Tiền Giang) thì quẹo phải vào UBND huyện Tân Phước. Từ đây, rẽ trái theo đường tỉnh 865 đi thẳng chừng 30km là đến huyện Tháp Mười (Đồng Tháp).

Ngay trên đường đi khi gần đến Tháp Mười, dọc hai bên đường hoa sen hiện diện khắp nơi. Có chỗ là cả thửa dài vài trăm mét vuông, có chỗ là các đầm lọt giữa rừng đước, hoa sen nở ngút ngàn trên mặt đầm, gió thổi mạnh từng cơn đưa hương sen đi khắp nơi, thứ hương thơm tinh khiết từ những bông hoa cho khách lạ bao xúc cảm khi đến với mảnh đất này.

Sen Đồng Tháp Mười nở rộ vào mùa nước nổi, tức là khoảng tháng 7 đến tháng 10 âm lịch. Sen thường bắt đầu nở buổi sáng. Hoa sen lúc đầu có sắc trắng, đến giữa trưa thì chuyển sang hồng. Đến khoảng 15 giờ chiều, sen chuyển màu hồng đậm, rồi chuyển sang đỏ khi mặt trời lặn. Qua ngày sau, sen tiếp tục nở và chuyển màu theo chu kỳ như vậy trong 3 ngày rồi chuyển sang màu tím thẫm và tàn. Cứ hoa này tàn thì hoa khác lại mọc lên và đua nhau nở rộ, điều này chỉ sen Tháp Mười mới có.

Thời điểm này, khi thả bộ trên bờ các đầm sen, hoặc thuê một chiếc thuyền của chủ đầm, bạn sẽ thỏa sức ngắm và ngất ngây trong hương thơm của sen hồng Tháp Mười. Khách lãng du chỉ cần bơi xuồng len lỏi vào những đầm sen bất tận, thơm ngát, những căng thẳng, mệt mỏi như phút chốc tan biến.

Sen Tháp Mười nở to và thơm ngát , với vẻ đẹp mộc mạc, hồn hậu như những con người nơi đây:
“Thấy dừa thì nhớ Bến Tre.
Thấy bông sen nhớ đồng quê Tháp Mười”.

Ở xã Hòa Tân, huyện Châu Thành, Đồng Tháp tại một ngôi Chùa có tên là Phước Kiển còn có một loài sen rất lạ được xếp vào hàng quý hiếm ở Đông Nam Á. Loài sen cũng được đặt cho nhiều cái tên khác nhau theo cách nghĩ của từng người: Sen Vua, sen nia, sen nong tằm... Cũng thế mà người dân nơi đây quen gọi chùa là chùa Sen.

Đây là loại Sen Vua hay còn gọi là sen Victoria regia, là một trong những loại thực vật khá lạ mắt. Có nguồn gốc từ Amazon xa xôi, thoạt nhìn, trông sen vua cũng na ná như hoa súng thường được phóng đại lên hết cỡ. Đường kính lá sen vua có thể đạt đến 2 m. Vào những ngày nước nổi, sen được “uống nước” nhiều nên phát triển rất tốt, có thể đạt đường kính khoảng hơn 3 m. Mép lá uốn cong lên khoảng 2 cm, trông giống như một cái chậu lớn. Mặt trên lá sen nhẵn bóng, màu lục nhạt. Mặt dưới màu đỏ tươi khi còn non và đỏ sậm khi lá già với những đường gân to vững chắc và có rất nhiều gai nhọn.

Hoa sen vua to và rất đẹp. Bên ngoài màu đỏ thắm, trong màu trắng tuyết. Cũng có nhiều bông sen chỉ một màu trắng hoặc đỏ. Tối đến, sen nở ra rất đẹp, đến sáng hôm sau khi mặt trời ló dạng thì bông sen cụp lại như ngủ, đến chiều lại nở ra. Cứ như thế khoảng ba ngày hoa sen mới tàn hẳn. Sau khi hoa tàn, gương sen rũ xuống, kết hạt trong nước. Hạt sen chỉ to bằng hạt đậu ván, nhưng mọc rất nhanh. Mùa xuân gieo hạt, sau 4 - 6 tháng đã ra hoa. Hạt sen ăn ngon và cũng chứa nhiều chất dinh dưỡng. Bộ rễ của sen vua rất phát triển, nhưng không có ngó, nên sen vua không phát triển nhiều như súng. Muốn nhân giống sen vua phải dùng đến hạt sen.

Không chỉ “đẹp nhất bông sen”, Tháp Mười còn là nơi có nhiều hoa súng nhất. Thay vì màu sắc quen thuộc là màu tím trải dài đến tận chân trời, hoa súng ở Tháp Mười chủ yếu là màu trắng tinh khôi. Dù sắc màu không nổi bật nhưng hoa súng trắng của vùng Đồng Tháp gợi lên vẻ đẹp trong trẻo, thuần khiết của thiếu nữ miền Tây.

Hoa súng là loại thực vật mọc ở vùng đầm lầy, chiêm trũng. Thân mềm mại nhưng lại dẻo dai sức sống diệu kỳ. Vốn lặng lẽ gieo mình xuống đất nhưng khi mùa nước lũ tràn qua, nước dâng cao tới đâu, cây súng vươn mình tới đó. Suốt trong 4 tháng trắng đồng, hoa súng đã kịp đơm bông, kết trái rồi thả hạt giống theo dòng nước phát tán muôn nơi.

Vào mùa du lịch, du khách từ thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh đến đây rất nhiều. Họ ngắm hoa sen, chụp ảnh và thưởng thức các món ăn đặc sản của vùng sông nước Tháp Mười. Ngồi nhâm nhi chén trà ướp sen tươi bạn sẽ thấy lòng lâng khó tả và cảm nhận về vùng đất trên quê hương Đồng Tháp Mười thì sen từ lâu đã là thứ thật quen thuộc, gần gũi và thân thiết.

Giữa đầm sen gió miên man bất tận, mấy chú ếch thỉnh thoảng nghe tiếng động lại phóng tõm xuống ao tạo âm thanh rất vui tai. Chiều, lũ trẻ quanh xóm cũng hí hửng theo chân khách lạ đi bẻ sen, bắt chuột ngoài đồng đãi khách. Nắng hè ở xứ sở hoa sen cũng rát da nhưng không ngăn được những đứa trẻ quê thi nhau thả những cánh diều thơm nồng mùi sen bay vút lên trời.

Tháp Mười đẹp nhất bông sen, thiên nhiên cũng đã nhẹ nhàng đi vào cuộc sống. Cùng với hạt gạo đồng bằng, sen cũng đã góp phần làm phong phú hơn sắc màu ẩm thực trên vùng đất phương Nam…

Hướng dẫn về Đồng Tháp ngắm sen

Vùng đất có những cánh đồng cò bay thẳng cánh đón du khách với những cô gái thấp thoáng hái sen giữa hồ và vườn hoa Sa Đéc lung linh trong nắng.

Di chuyển

Đồng Tháp cách Sài Gòn 170km và cách Hà Nội 1.862km. Có thể đến Đồng Tháp bằng đường bộ bằng xe đò hay phương tiện cá nhân.

- Bằng phương tiện công cộng:
Từ Sài Gòn, có thể mua vé xe đi Đồng Tháp tại bến xe miền Đông hay của các hãng xe uy tín trên đường Lê Hồng Phong. Giá vé dao động từ 120.000 – 200.000 đồng, tùy chất lượng xe.

- Phương tiện cá nhân:
Nếu khoảng cách tương đối, bạn hoàn toàn có thể phượt bằng xe máy hay xe con đến Đồng Tháp. Nếu xuất phát ở Sài Gòn thì từ Q.6 (vòng xoay An Lạc) hay Q.7 (cao tốc Trung Lương), đều đến được QL 1A.

Từ QL1A, chạy thẳng tới cầu Mỹ Thuận có ngã ba chỉ Đồng Tháp thì rẽ phải theo hướng đó, chạy khoảng 20km nữa qua thị trấn Lai Vung, gặp ngã ba lớn rẽ phải thêm 25 km nửa thì đến Cao Lãnh. Lưu ý khi di chuyển bằng xe cá nhân là mang đầy đủ giấy tờ, chấp hành đúng luật an toàn giao thông đường bộ.

Đến vào thời điểm nào?

Sở hữu những con kênh hiền hòa, những cánh đồng bạt ngàn, hồ sen thơm ngát biến chuyển theo từng nhịp của thời gian nên Đồng Tháp mùa nào cũng đẹp.
Tuy nhiên, nếu bạn cốt ý đến đây mùa sen thì cần nhớ: Sen Đồng Tháp Mười sẽ nở rộ vào mùa nước nổi, tức là khoảng tháng 7 đến tháng 10 âm lịch.

Đặc sản Đồng Tháp

Các món nên ăn thử gồm lươn nấu trứng kiến, cá lóc nướng trui cuốn lá sen non, hủ tiếu Sa Đéc, các món ăn từ cá linh và bông điên điển, chuột đồng, chuột cống nhum Cao Lãnh, sen Tháp Mười, hạt sen hấp, thịt chim.. Các món mua về làm quà quýt hồng Lai Vung, hồng sen tửu, nhãn Châu Thành, bánh phồng Tôm Sa Giang, nem Lai Vung…

Khách sạn, nhà nghỉ

Khách sạn, nhà nghỉ tại Đồng Tháp có mức giá tương đối dễ chịu (từ 150.000 – 500.000 đồng). Một số cái tên có thể tham khảo như khách sạn Thiên An, Sông Trà, Thiên Ấn, Mộng Yến…

Địa điểm tham quan

Bạn có thể vi vu khám phá Đồng Tháp bằng xe máy hay xe con. Nhưng với đặc trưng vùng sông nước, việc lênh đênh trên những chiếc xuồng ba lá, len theo các con rạch, tham quan các địa danh, thắng cảnh mang đến cho bạn trải nghiệm thích thú và yên bình.

Các địa danh có thể khám phá khi rong ruổi trên xuồng gồm khu di tích cụ Phó Bảng Nguyễn Sinh Sắc. Bên cạnh khu lăng mộ còn tái hiện hình ảnh ao cá và nhà sàn của Bác; khu di tích Gò Tháp kỳ vỹ với 5 di tích tiêu biểu là Gò Tháp Mười, tháp Cổ Tự, mộ và đền thờ cụ Đốc Binh Kiều, gò Minh Sư, miếu Bà Chúa Sứ; Kiến trúc cổ Kiến An Cung được thiết kế theo chữ “Quốc” uy nghiêm, trang trọng; khu căn cứ Xẻo Quít hoang sơ với những cây tràm đại thụ.

Bên cạnh đó, bạn có thể khám phá các điểm du lịch sinh thái ở Đồng Tháp như vườn chim lạ mắt ở Tháp Mười; làng hoa kiểng Sa Đéc đầy hương thơm, màu sắc; các vườn cây ăn trái được đánh giá cao như xoài Cao Lãnh, nhãn Châu Thành, bưởi Phong Hoà, quýt Lai Vung.

Nổi bật là Vườn Quốc gia Tràm Chim - Tam Nông, khu đất ngập nước có tầm quan trọng thứ tư của Việt Nam và là khu Ramsar thứ 2.000 của thế giới; hay lá phổi Gáo Gồng thanh bình với chim hót, cá quẫy đuôi trong mùa khô, rực lên màu vàng hoa điên điển, màu tím hoa súng, sắc hồng của sen mênh mông giữa đất trời trong mùa nước nổi.

Bạn cũng đừng quên khám phá các địa danh như đền thờ Đốc Binh Vàng, chùa Cả Bát, tượng đài Vô tuyến điện Nam Bộ, tượng đài Giồng Thị Đam, bia tưởng niệm Bình Thành- Thanh Bình, núi Đất & Khu bảo tồn dược liệu Đồng Tháp Mười; tham quan nhà cổ Huỳnh Thủy Lê, dạo chợ chiếu đêm Định Yên hay tham quan mua sắm, thưởng thức các món ngon của Đồng Tháp ở chợ đêm Sa Đéc.

Nếu muốn tắm biển, bãi tắm An Hòa hay bãi tắm Cồn Tiên là gợi ý không tồi. Tuy biển nước đục, song bạn có thể vừa ngập lặn trong biển, vừa vùng vẫy trong hương trái cây.

Mang gì khi đến Đồng Tháp?

- Áo khoác, mũ, khẩu trang, kem chống nắng khi đến vào mùa nắng. Dụng cụ đi mưa, giày dép chuyên dùng nếu đến vào mùa mưa.
- Mang theo kem chống muỗi và thuốc trị côn trùng cắn.
- Mang theo các loại thuốc cơ bản.
- Mang theo lều, túi ngủ, áo khoác nếu muốn cắm trại.

Các cung đường thường gặp:

- Sài Gòn - Hà Tiên - Phú Quốc - Long xuyên - Châu Đốc
- Bến Tre - Đồng Tháp - An Giang - Kiên Giang ...
- Sài Gòn - Đồng Tháp - Long Xuyên - Rạch Giá - Phú Quốc

Travel79.net

Lang thang xứ chè cổ thụ

(Vntravellive) - Cái nôi các giống chè Việt Nam không đâu khác là các tỉnh phía Bắc. Hà Nội có "Giếng nước hè, chè Cam Lâm", Sơn La có chè Tà Sùa, chè Tô Múa - "Gái Mường Tè, chè Tô Múa", Thái Nguyên lại có chè Tân Cương - "Chè Thái gái Tuyên". Cao Bằng có chè đắng. Hà Giang có Shan Tuyết Vị Xuyên, Yên Minh... Nhưng có lẽ không đâu có chè Shan Tuyết nổi tiếng bằng Suối Giàng - Yên Bái.

Con đường lên “xứ trời” mờ ảo trong làn mây trắng. Mây vây quanh mình, mây phủ kín núi non, con đường lên đỉnh Chông Páo Mùa như dải lụa nhỏ vắt ngang lưng chừng trời. Xã Suối Giàng, huyện Văn Chấn quanh năm ở độ cao 1400m là nơi tập trung nhiều chè Shan Tuyết cổ thụ của tỉnh Yên Bái.

Vừa đến xã Suối Giàng, ập ngay vào mắt là ngôi nhà nhỏ với 7 cây chè Shan Tuyết cổ thụ trong vườn. Đó là nhà anh Luân và chị Giàng Thị Xá. Theo lời anh Luân, những cây chè trong vườn đã có rất lâu đời, có cây hơn 400 năm, có cây đến gần 700 năm tuổi. Xưa ông cụ tổ ở đây cũng làm nghề hái chè làm chè, truyền bao đời cho đến tận bây giờ. Những thân chè cổ thụ xù xì như minh chứng cho bao cuộc bể dâu, sừng sững đó, hiên ngang giữa đất trời. Trải qua hàng trăm năm nhưng những cây chè vẫn xanh tốt xum xuê.

Ở độ cao này, cả bản Suối Giàng gần như quanh năm mây mù bao phủ, thân chè, lá chè cũng vì thế mà hấp thụ tinh hoa của đất trời. Người Mông tin rằng sự sống những cây chè Shan Tuyết có một nửa là từ đất, một nửa là từ trời.

Thân chè hấp thụ khí trời mà thêm vững chãi. Lá chè hấp thụ mây sương mà thêm xanh thêm dày. Nâng chén trà là như ôm cả đất trời vào lòng. Uống ngụm chè Shan Tuyết - Suối Giàng là uống cả tinh hoa đất trời nơi đây.

Gọi là Shan Tuyết vì ở mỗi đọt chè có một búp non trắng và có lông tơ mịn, khi sương quanh năm bao phủ tạo nên một lớp mỏng li ti trên búp non làm búp nhìn trắng như tuyết. Khi búp non này đem sao thì không biến thành màu đen mà vẫn nguyên màu trắng. Chính búp non này mà chè được gọi là Shan Tuyết.

Rời Suối Giàng tôi đến với Phình Hồ, một bản người Mông thuộc huyện Trạm Tấu - Yên Bái nơi những con người nơi đây quanh năm làm bạn với gió và mây, nơi có nhiều truyền thuyết thú vị, và là nơi mà người ta nói có nấc thang lên thiên đường. Nhưng lần này tôi đến Phình Hồ cũng là vì chè cổ thụ.

Con đường lên Phình Hồ đang được làm nên nói khó cũng không quá mà dễ cũng không hẳn, nhưng cũng đủ để bạn phải mệt mỏi khi đi vào mùa mưa. Những con dốc lên rất gắt, những khúc ngoặt cùi chõ nguy hiểm, khi xe vượt qua một khúc ngoặt bạn sẽ ngợp thở trước không gian mênh mông hùng vĩ của núi rừng tây bắc mở ra trước tầm mắt. Bạn sẽ nhận ra ngay bản Phình Hồ khi vừa tới nơi, bởi hình ảnh rất đặc trưng, những cây chè cổ thụ mọc khắp các sườn đồi, vây quanh nhà.

Đây bản Phình Hồ ẩn hiện trong làn mây, những còn đường đất nhỏ len lỏi rồi chạy sâu vào bản làng, leo lên những sườn núi rồi mất hút trong mây. Những mái nhà người Mông lợp bằng gỗ pơmu, sẫm đen thấp thoáng, một chút bình yên dung dị dần lan tỏa trong tâm hồn.

Chè ở Phình Hồ khác ở Suối Giàng là thân thường rất cao chứ không xòe nhánh nhóc. Theo anh Dũng - Giám đốc viện Khoa học Kỹ thuật VAST VN, cũng là một chuyên gia nghiên cứu về văn hóa chè VN -cho biết, chè ở Suối Giàng do có sự cắt tỉa của người Mông khi hái chè nên qua hàng trăm năm thân chè sẽ phát triển đâm nhánh nhóc ngang; còn những thân chè ít được tỉa sẽ phát triển thẳng. Như vậy có lẽ vùng chè Phình Hồ "hoang dã" hơn chăng?

Cách đây khoảng 7 tháng, tình cờ đọc được một loạt bài của anh Ngọc Dương bên VTC News viết về một rừng chè cổ thụ có hàng ngàn năm tuổi với vô số những cây chè cao hàng chục mét thân vài người ôm. Loạt bài viết này đã tạo tiếng vang rất lớn, và cũng chính vì bài viết đó đã làm tôi trằn trọc băn khoăn mãi không yên. Phần vốn lớn lên ở xứ chè B'Lao nên niềm yêu thích đối với chè đã ngấm sâu vào người phần lại yêu thích du lịch, luôn muốn tìm về những vùng đất lạ với nhiều "kỳ hoa dị thảo" nên ý tưởng thực hiện chuyến đi này cứ thôi thúc mãi không thôi.

Đường đi rừng chè cổ có phần giống như đường đi leo Fansipan, từ Trạm Tôn leo lên lán 2.200m rồi từ đó rẽ theo đường Sín Chải đi tiếp sẽ có đường rẽ vào rừng chè. Càng đi vào sâu, những cây chè bắt đầu dần hiện ra trước mắt. Ở độ cao này, mây thường vây phủ kín, cứ một cơn gió mây lại tan, một cơn gió mây là dày đặc.

Những cây chè cổ thụ quanh năm hấp thụ khí trời, ở cao độ này chốc chốc là cả cây cả lá lại chìm trong mây mù. Lớp mùn dưới những gốc chè dày đến cả mét. Những thân chè vút tận vào mây. Lá chè lúc nào cũng xanh mướt ướt đẫm.

Tôi cố tìm dưới đất xem có lá chè rụng không nhưng chỉ hoài công, hiếm hoi lắm thì thấy vài quả chè xanh, phần lớn là hoa chè. Qua trò chuyện với anh Huấn, rồi khi trở về có dịp trò chuyện với chị Viên Trân - nghệ nhân trà đạo, anh Trịnh Quang Dũng - chuyên gia nghiên cứu về chè, một số thông tin thú vị dần hé mở. Tất cả những cây chè thân gỗ đều gọi là chè cổ thụ. Những cây chè ở Suối Giàng cũng cùng họ với giống chè này nhưng do hàng trăm năm trước đã được người Mông biết và khai thác. Khi khai thác họ đã có sự tỉa cành, ngắt đọt nên cây chè không  phát triển chiều cao tự nhiên nên chỉ dừng ở khoảng vài mét. Chè ở Suối Giàng cũng đã có cây khoảng 700 năm tuổi cao chừng 6 -8 mét. Vậy thì chè Hoàng Liên Sơn cao đến 20 - 30m thì tuổi thọ có thể đến hơn ngàn năm.

Bên cạnh đó, trong điều kiện khắc nghiệt của thời tiết ở độ cao từ 2.000 - 2.500m, quanh năm giá rét, mây mù đã hạn chế rất nhiều sự phát triển nên phải mất rất nhiều năm vòng thân cây mới tăng được 1mm. Vậy nên với những cây chè 1,2 người ôm thì tuổi thọ trên 1.000 năm là điều có thể tin được. Theo anh Huấn kể lại, rừng chè này một người bạn anh đã đi cả tuần lễ cũng không ra hết được, có thể kéo dài cả qua Văn Bàn rồi còn rộng mãi. Chỗ tôi đến chỉ trong một diện tích khoảng chừng 100m2 thôi cũng đã có khoảng chừng vài chục cây chè, vậy nên rừng chè này có thể có cả triệu cây.

Theo tư liệu của hiệp hội chè Việt Nam, những cây chè thân gỗ thường thuộc họ chè Shan, chè Assamica (thường có nhiều ở Ấn Độ); chỉ có loại này mới đạt đến độ cao trên 15m, song loại này lại không chịu được thời tiết hạn, rét, mọc ở đồng bằng mà thôi. Trong khi đó, chè Hoàng Liên Sơn lại ở cao độ 2.000 - 2.500, quanh năm giá rét khắc nghiệt. Vậy đây có phải một loại mới chưa từng biết đến? Cách để nhận dạng cây chè khác với các loại đỗ quyên, dẻ, lim táu là thân chè thường có mốc trắng. Đối với chè thì nhiệt độ tốt nhất để sinh trưởng là 18-30 độ C. Nếu nhiệt độ thấp, cây có khả năng chết rét hoặc giảm thiểu quá trình sinh trưởng.

Gian nan vất vả cũng đã vượt qua, thử thách cũng đã nếm đủ rồi giờ là lúc hưởng thụ. Còn gì thú hơn khi được thưởng thức ngụm chè ngàn năm ngay giữa bạt ngàn rừng chè Hoàng Liên, có gió, có mây, có núi rừng làm bạn. Các cụ xưa uống chè vẫn nói, để có ngụm chè ngon thì phải: "Nhất nước, nhì trà, tam pha, tứ ấm", nước ngon phải là sơn thủy thượng, tức lấy nước trên núi cao. Anh Huấn đã nhiệt tình đi lấy một ấm đầy nước suối. Còn về chè thì không có gì tuyệt diệu hơn nữa, mỗi lá chè cổ thụ đã hấp thụ biết bao tinh hoa đất trời, vừa ngắt xuống sương mây còn vương trên lá.

Theo người Mông ở đây, cách pha chè rất đơn giản, cứ ngắt lá chè vò nát rồi đợi nước sôi, đun chừng 10-15 phút. Khi đun, lấy lá chè nút vòi ấm lại cho hơi không thoát ra. Còn về ấm thì đây cũng chẳng phải Oolong mà dùng ấm tử sa, cũng không phải chè Thái mà đun ấm Bát Tràng, thế nên cứ ấm Mông mà đun là tuyệt nhất.

Khôn tả xiết nỗi vui mừng, trong giá lạnh của núi rừng, trong mây trắng lững lờ bao phủ, trong khung cảnh núi rừng hoang vu, ngọn lửa nhỏ bừng cháy, tiếng củi nổ lép bép, tiếng reo của nước sôi, thôi thúc cảm xúc mãnh liệt đến cùng cực, phút giây này thật sự xúc động. Giờ đây khi ngồi nhâm nhi tách trà Oolong và nhớ lại chè cổ ngàn năm Hoàng Liên Sơn lại thấy lòng bâng khuâng khó tả.

Thông tin thêm:

+ Đường đi: Từ Hà Nội đi Nghĩa Lộ, đến xã Suối Giàng, xã Phình Hồ. Đêm ngủ ở Nghĩa Lộ.
+ Đường đi rừng chè Hoàng Liên Sơn là đường leo Fansipan theo hướng Trạm Tôn.
+ Phương tiện: Đi xe khách từ Hà Nội lên Nghĩa Lộ. Sau đó thuê xe máy khám phá Suối Giàng, Phình Hồ. Đi xe khách từ Nghĩa Lộ lên Trạm kiểm lâm Núi Xẻ, làm thủ tục xin phép đi rừng chè cổ thụ.
+ Lưu trú: Khách sạn Mường Lò, Nghĩa Lộ (Tel: 029.3872888).

Theo Ngô Trần (Vntravellive.com)
Travel79.net

Đi máy bay dùng giấy tờ gì?

(TTO) - Cục Hàng không VN cho biết để đảm bảo an ninh, an toàn cho các chuyến bay và thuận tiện cho hành khách khi đi máy bay, hành khách phải sử dụng các loại giấy tờ sau mới được phép làm thủ tục lên máy bay.

Các loại giấy tờ hành khách được sử dụng khi làm thủ tục đi máy bay được trích phụ lục XIII Thông tư số 30/2012/TT-BGTVT ngày 1-8-2013 của Bộ Giao thông vận tải:

1. Hành khách khi làm thủ tục đi máy bay trên các chuyến bay quốc tế phải xuất trình một trong các loại giấy tờ sau:

* Hộ chiếu.
* Giấy thông hành hoặc giấy tờ khác có giá trị xuất nhập cảnh theo quy định của pháp luật như thị thực rời, thẻ thường trú, thẻ tạm trú (sau đây gọi chung là hộ chiếu).

Trường hợp trẻ em không có hộ chiếu riêng thì họ tên, ngày tháng năm sinh và ảnh của trẻ em được ghi và dán vào hộ chiếu của người đại diện theo pháp luật, bao gồm: cha đẻ, mẹ đẻ, cha nuôi, mẹ nuôi hoặc người giám hộ.

2. Hành khách từ 14 tuổi trở lên khi làm thủ tục đi máy bay trên các chuyến bay nội địa phải xuất trình:

a) Đối với hành khách mang quốc tịch nước ngoài:
Hộ chiếu hoặc công hàm của cơ quan ngoại giao, lãnh sự xác nhận nhân thân của hành khách, có dán ảnh, dấu giáp lai và đơn giải trình mất hộ chiếu của hành khách có xác nhận của công an địa phương.

b) Đối với hành khách mang quốc tịch Việt Nam phải xuất trình một trong các loại giấy tờ sau:

* Hộ chiếu.
* Chứng minh nhân dân.
* Giấy chứng minh, chứng nhận của các lực lượng vũ trang.
* Thẻ đại biểu Quốc hội.
* Thẻ đảng viên.
* Thẻ nhà báo.
* Giấy phép lái xe ôtô, môtô.
* Thẻ kiểm soát an ninh hàng không; thẻ nhận dạng của các hãng hàng không Việt Nam.
* Giấy chứng nhận nhân thân có xác nhận của công an phường, xã nơi cư trú (mẫu kèm theo).

3. Hành khách dưới 14 tuổi khi làm thủ tục đi máy bay trên các chuyến bay nội địa phải xuất trình các loại giấy tờ sau:

a) Đối với hành khách mang quốc tịch nước ngoài:

- Hộ chiếu.

b) Đối với hành khách mang quốc tịch Việt Nam phải xuất trình một trong các loại giấy tờ sau:

- Hộ chiếu.
- Giấy khai sinh (bản chính hoặc bản sao có chứng thực).
- Giấy chứng sinh (đối với trường hợp dưới 1 tháng tuổi chưa có giấy khai sinh).
- Giấy xác nhận của tổ chức xã hội đối với trẻ em do tổ chức xã hội đang nuôi dưỡng (có giá trị sử dụng trong thời gian 6 tháng kể từ ngày xác nhận).

4. Hành khách từ 12 tuổi đến dưới 14 tuổi không có hộ chiếu hoặc hành khách dưới 12 tuổi phải đáp ứng một trong các yêu cầu sau đây:

a) Đi cùng với người đại diện theo pháp luật.

b) Đi cùng với hành khách là người làm thủ tục đi tàu bay và đi cùng suốt hành trình, được đăng ký với hãng hàng không khi mua vé.

c) Có cam kết của đại diện hãng hàng không vận chuyển ban đầu trong việc chăm sóc hành khách đến điểm cuối của hành trình.

5. Các loại giấy tờ trên phải đảm bảo các điều kiện sau:

a) Còn hiệu lực theo thời hạn ghi trên giấy tờ:

- Đối với chứng minh nhân dân, có giá trị sử dụng 15 năm kể từ ngày cấp (Nghị định số 05/1999/NĐ-CP ngày 3-2-1999 của Chính phủ về chứng minh nhân dân, được sửa đổi, bổ sung tại Nghị định số 170/2007/NĐ-CP ngày 19-11-2007 của Chính phủ).

- Đối với giấy chứng nhận nhân thân có xác nhận của công an phường, xã nơi cư trú, có giá trị sử dụng 30 ngày kể từ ngày xác nhận (căn cứ thời gian cấp lại chứng minh nhân dân quy định tại Thông tư số 04/1999/TT-BCA (C13) ngày 29-4-1999 của Bộ Công an hướng dẫn một số quy định của Nghị định số 05/1999/NĐ-CP ngày 3-2-1999 của Chính phủ về chứng minh nhân dân).

b) Có ảnh đóng dấu giáp lai (trừ giấy khai sinh, giấy chứng sinh của trẻ em, thẻ kiểm soát an ninh, thẻ nhận dạng của các hãng hàng không).

Theo Lê Nam (báo Tuổi Trẻ)
Travel79.net

Chùa Diệu Đế - Nét xưa còn lại

(Dulichhue) - Chùa Diệu Đế toạ lạc bên bờ sông Hộ Thành, người Huế gọi là sông Gia Hội, hoặc sông Đông Ba, nay là số 100B đường Bạch Đằng, gần cầu Gia Hội.

Chùa Diệu Đế có một vị trí quan trọng trong lịch sử Phật Giáo ở Huế. Chùa nguyên là phủ của vua Thiệu Trị trước khi lên ngôi nên đã có cảnh quan rất đẹp, với vườn tược rộng rãi, cây cối xanh tươi. Năm 1844 nhà vua đã tôn tạo và sắc phong làm Quốc tự. Chùa trở thành một danh lam của đất kinh kỳ.
Diệu Ðế là ngôi quốc tự thứ ba, được vua Thiệu Trị coi là một trong hai mươi thắng cảnh của đất kinh đô Huế.

Chùa được vua Thiệu Trị truyền lệnh xây dựng với qui mô lớn vào các năm 1842, 1844 khi mới lên ngôi vài năm, trên vùng đất nhà vua đã ra đời.

Khuôn viên chùa nằm gọn giữa bốn con đường: phía trước là đường Bạch Ðằng chạy dọc theo một nhánh sông Hương, phía sau là đường Tô Hiến Thành gần chùa Diệu Hỷ, bên trái là con đường mang tên chùa Diệu Đế và bên phải là đường chùa Ông. Kiến trúc ban đầu của chùa rất qui mô. Tuy không đẹp bằng chùa Thiên Mụ, nhưng chùa Diệu Ðế có vẻ độc đáo riêng, có bốn lầu (hai lầu chuông, một lầu trống và một lầu bia).

Chính điện là đại giác, tả hữu chính điện là Thiền Đường, phía trước điện dựng gác Ðạo Nguyên hai tầng ba gian, sau gác Ðạo Nguyên có hai lầu chuông trống xây cân đối ở hai bên, chính giữa là lầu Hộ Pháp, sân trong có La Thành, sân trước có hai nhà lục giác, nhà bên tả đặt hồng chung, nhà bên hữu dựng bia lớn khắc bài văn do vua Thiệu Trị soạn.

Hệ thống La Thành ngoài chùa Diệu Ðế xây dựng kiên cố, bề thế, trước có Phượng Môn ba cửa, hai bên có cổng nhỏ, ngoài bờ sông có xây bến thuyền khoảng mười bậc lên xuống.

Trước đây, chùa Diệu Ðế có nhiều tượng Phật do được chuyển từ chùa Giác Hoàng, sau sự kiện Kinh đô thất thủ (1885). Cuối năm này, chính phủ Nam Triều đặt sở Đúc Tiền ở Cát Tường Từ Thất, phủ đường Thừa Thiên ở Trí Tuệ Tịnh Xá và một tăng phòng làm nhà lao của tỉnh, một tăng phòng làm trụ sở cho Khâm Thiên Giám. Năm 1887 phần lớn các ngôi nhà trong chùa đều bị triệt hạ...về sau, ngoài cổng La Thành xây thêm bốn trụ biểu.

Hiện nay, chùa chỉ còn chính điện, hai bên chính điện đặt Bát Bộ Kim Cang, phía sau có một nhà khách, một bếp. Sân ngoài có nhà bia, nhà chuông, ngoài cùng là cổng Tam Quan hai tầng, phía trên có lầu Hộ Pháp.

Theo DulichHue
Travel79.net

Cốm dẹp thơm ngày lễ cúng Trăng

(TTO) - Không chỉ là món ăn truyền thống, với người Khmer Nam bộ, cốm dẹp còn là vật phẩm để cúng Trăng trong lễ Ok-om-bok để tưởng nhớ công ơn mặt trăng, vị thần điều tiết mùa màng, mang lại ấm no hạnh phúc cho con người.

Bà con người Khmer, chủ yếu tại hai tỉnh Sóc Trăng và Trà Vinh hầu hết sống bằng nghề trồng lúa nước và rẫy bái theo hai mùa mưa nắng. Hằng năm vào ngày 15-10 âm lịch (lịch Khmer gọi là rằm ca đắc) cũng là thời gian thu hoạch hoa màu. Lúa nếp thu hoạch sớm nhất, nên người ta chọn nếp làm cốm dẹp dâng cúng thần mặt trăng và mọi người cùng thưởng thức với hy vọng năm sau mùa màng sẽ tiếp tục bội thu, người người an cư lạc nghiệp.


< Nếp được rang trong nồi đất (mỗi lần chỉ rang 1 tô, khoảng 0,5 kg).

Theo tục lệ cổ truyền, vào đêm rằm, khi mặt trăng vừa lên cao, tỏa sáng khắp mọi nơi, bà con tập trung tại sân chùa hoặc sân nhà để làm lễ cúng trăng, vật cúng thường là bánh, trái, khoai lang và cốm dẹp. Khi hành lễ mọi người cùng quay mặt về hướng mặt trăng cầu nguyện cho gia đình sức khỏe dồi dào, mùa màng tươi tốt.

Cúng xong, vị sãi cả hoặc chủ lễ gọi các em bé đến cùng chắp tay hướng về mặt trăng rồi đút cho mỗi em một vắt cốm dẹp, có khi cốm dẹp kèm theo trái chuối hoặc trái cây với ước mong các em quanh năm no đủ, vui vẻ hạnh phúc và sức khỏe dồi dào.

Vào những ngày này bà con ở Trà Vinh, Sóc Trăng và những nơi có đông đảo bà con người Khmer sinh sống đều rộn ràng quết (giã) cốm dẹp để phục vụ cho ngày hội lớn. Rộn ràng nhất là làng cốm dẹp Ba So ở xã Nhị Trường, huyện Cầu Ngang (Trà Vinh) với hơn 50 gia đình làm cốm dẹp quanh năm, bình quân mỗi hộ quết 5 giạ nếp/ngày. Từ nhiều thập kỷ qua, thương hiệu cốm dẹp Ba So đã lan tỏa khắp các tỉnh miền Tây.

< Quết (giã) cốm dẹp bằng chày (hai người quết, một người giữ cối).

Từ xa xưa, lễ cúng Trăng đã mang một ý nghĩa sâu sắc - một thứ văn hóa tâm linh nên bà con đã dành ra nhiều tình cảm và công sức để hóa thân cây lúa nếp trở thành món bánh truyền thống trong văn hóa ẩm thực Việt Nam và ngày càng thăng hoa.

Muốn có một đĩa cốm dẹp thơm ngon, béo bùi bà con phải chọn cho được loại nếp rặt, vừa chín tới, hạt còn mềm đem về phơi sơ qua rồi cho vào nồi đất rang đến khi nào mùi thơm bốc lên mới đem đi quết.

< Giai đoạn sàng, sẩy cốm dẹp cho sạch cám.

Công đoạn quết rất quan trọng và cũng là bí quyết làm nên chất lượng. Thường phải hai người quết, một người theo dõi túi nếp. Khi quết phải nhanh tay, đều và quết trong vòng 2 phút là kết thúc, vì nếu quất chậm hạt nếp rang sẽ nguội, chày nện xuống không còn tác dụng nữa. Công đoạn kế tiếp là sàng, sảy cho sạch cám, chỉ giữ lại những hạt cốm thơm tho, trắng tuyền.

Trước khi ăn, người ta trộn cốm với dừa nạo, đường cát, thêm chút nước dừa độ chừng 15 phút cho cốm mềm ra, xốp và dẻo. Cốm dẹp có thể ăn bằng muỗng, cuốn bánh tráng ngọt, bánh phồng hoặc dùng lá chuối, lá sen bao lại, hương vị từ lá sẽ toát lên một mùi thơm thoang thoảng, mùi vị tự nhiên và thanh khiết.

< Cốm dẹp đã thành phẩm.

Trong ngày lễ Ok-om-bok, sau khi tiến hành lễ cúng trăng các sư sãi và mọi người quây quần bên nhau để thưởng thức bánh trái và cốm dẹp, cùng hướng về trăng và hồn lúa. Tất cả cùng múa hát và chúc phúc cho nhau trong tinh thần đoàn kết tương thân tương ái.

Người Khmer Nam bộ có ba ngày lễ Tết quan trọng, đó là Dol-ta, Chol-chnam-thmay và Ok-om-bok. Theo phong tục cổ truyền, vào rằm tháng 10 âm lịch hàng năm, khi con trăng tròn đầy là đồng bào Khmer, đặc biệt tại hai tỉnh Sóc Trăng và Trà Vinh lại long trọng tổ chức lễ Ok-om-bok, còn gọi là lễ cúng trăng, lễ đúc cốm dẹp để tưởng nhớ công ơn mặt trăng.

Năm nay là lần đầu tiên lễ hội Ok-om-bok kết hợp đua ghe ngo của đồng bào Khmer được nâng lên Festival (diễn ta từ ngày 14 đến 17-11 tại Sóc Trăng), được tôn vinh thành lễ hội cấp quốc gia. Do đó, lễ cúng trăng năm nay sẽ được sân khấu hóa một cách trang trọng và mang nhiều ý nghĩa văn hóa của đồng bào dân tộc.

Theo Hoài Vũ (báo Tuổi Trẻ)
Travel79.net

Hút chết vì lở núi.

(Giải trí) - Mặc dù được cảnh báo núi tại khu vực miền Bắc nước Pháp không ổn định song một du khách vẫn “cả gan” nằm tắm nắng trên bãi biển gần nơi này. Người này sau đó đã suýt bị đoạt mạng khi vách núi bất ngờ đồ sụp.

< Cô gái nằm tắm nắng ngay cạnh vách núi dù được cảnh báo nguy hiểm.

Vài nhân viên cứu hộ thấy vậy đã chạy đến đó để kiểm tra xem nữ du khách này có bị ảnh hưởng gì không. May mắn, cô gái này không bị thương mà chỉ bị phủ bụi từ đầu đến chân. Du khách người Anh Maurice Thomas, 74 tuổi, ở gần đó đã kịp thời chụp lại được khoảnh khắc khi vách đá sụp đổ.

< Vách núi đá lở ngay sát chỗ cô gái ngồi.

Ông Maurice cho biết: “Tôi nghe thấy một âm thanh rất lớn, lớn hơn cả tiếng sấm sét và đó là tiếng vách đá sụp xuống. Rất may là cô gái ở bên dưới vẫn bình an vô sự”.

< Sự việc xẩy ra rất nhanh nên cô gái không có phản ứng gì kịp ngoài cách sửng sốt nhìn.

Thường xuyên đi nghỉ ở khu vực này, ông Maurice chia sẻ: “Tôi đã rất may mắn, vì tôi thường đi bộ dưới những vách đá. Tuy nhiên thời gian này, tôi lại không làm điều đó nữa bởi thủy triều lên quá cao và điều đó có thể dẫn đến lở vách đá”.

< Nhân viên cứu hộ chạy tới kiểm tra xem du khách nằm gần vách đá lở có bị thương hay không.

Cô gái này rất may mắn vì không hề bị thương mà chỉ bị phủ bụi từ đầu đến chân.

Theo Dân Việt
Travel79.net