Thứ Ba, 1 tháng 4, 2014

Vừ Già Pó chờ ngày về...

Chuyện kỳ lạ khi Vừ Già Pó, một người đàn ông Mông ở Mèo Vạc (Hà Giang) không tiền, không mảnh giấy lộn lưng đi lạc từ Trung Quốc đến tận Pakistan qua khoảng đường gần 6.000km.

Đại sứ quán Việt Nam hiện đang khẩn trương làm việc với các cơ quan chức năng sở tại hoàn tất các thủ tục lãnh sự để đưa anh Vừ Già Pó về nước.

Trước đó vào ngày 31.12.2013, Đại sứ quán Việt Nam tại Pakistan đã thông báo cho Cục Lãnh sự, Bộ Ngoại giao về việc phía Pakistan bắt giữ công dân Việt Nam Vừ Già Pó, sinh năm 1977, dân tộc H’Mông, cư trú tại thôn Lũng Lầu, xã Khâu Vai, huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang. Theo cảnh sát Pakistan cho biết, Vừ Già Pó bị bắt giữ do nhập cảnh trái phép Pakistan khoảng tháng 10.2013 và từ đó bị tạm giam tại đồn cảnh sát Athmuqam, huyện Muzaffarabad (khu vực Kashmir do Pakistan kiểm soát).

Giúp 'vua phượt' về nhà - update

Ngay sau khi nhận được thông tin, Cục Lãnh sự, Bộ Ngoại giao đã tích cực phối hợp với các cơ quan chức năng và địa phương xác minh nhân thân và được biết Vừ Già Pó đi khỏi nơi cư trú từ ngày 30.4.2012.

Sau khi có kết quả xác minh, Bộ Ngoại giao đã hợp tác với các cơ quan chức năng và địa phương hoàn tất các thủ tục cần thiết để sớm đưa Vừ Già Pó về nước; đồng thời chỉ đạo Đại sứ quán Việt Nam tại Pakistan có các biện pháp hỗ trợ đối với Vừ Già Pó. Hiện Đại sứ quán đang khẩn trương làm việc với các cơ quan chức năng sở tại hoàn tất các thủ tục lãnh sự theo yêu cầu của phía Pakistan để đưa Vừ Già Pó về nước.

Chờ một hồi kết đẹp

< Tới thời điểm này, tình hình của anh Vừ Già Pó (giữa) đã khả quan lên rất nhiều.

Ông Mukhtar Qureshi, nhân viên phụ trách các vấn đề thảm họa của Tổ chức Trăng lưỡi liềm đỏ đóng tại vùng Neelum là người có công giúp cảnh sát ở đồn Zila Neelum, thị trấn Athmuqam, Pakistan nhận diện Vừ Già Pó là người Việt. Ông cũng là người viết thư thông báo với Đại sứ quán VN về Vừ Già Pó.

Trao đổi với Thanh Niên, ông cho biết: “Tôi gửi thư cho một người Pakistan, là người quen của một người bạn tôi, đang lái xe cho Đại sứ quán VN ở Islamabad, với hy vọng anh ta sẽ chuyển thư cho những người có trách nhiệm trong sứ quán để có thể giúp việc này. Lúc đó tôi cũng không chắc anh ta (Wu Ta Puma) là người Việt hay không?”.

Manh mối từ một tấm ảnh

Cũng thời điểm đó, tờ báo Dawn của Pakistan có một bài viết ngắn của phóng viên Naqash về trường hợp bối rối của cảnh sát ở Athmuqam và vị khách bất đắc dĩ của mình. Tờ báo cũng đăng một tấm ảnh Vừ Già Pó được phóng viên chụp tại đồn cảnh sát Zila Neelum - nơi anh đang bị giữ. Tấm ảnh từ bài báo này là manh mối duy nhất để Đại sứ quán VN tại Pakistan và các cơ quan chức năng trong nước tìm kiếm. Nó được gửi bằng email đi khắp các xã thuộc các huyện ven biên giới của các tỉnh miền núi phía bắc để nhờ nhận diện.

< Vợ và con anh ở Khau Vai.

Bí thư Đảng ủy xã Khâu Vai, Mèo Vạc, Hà Giang, cho biết: “Hôm ấy đúng là ngày chúng tôi họp HĐND nên anh em cán bộ các cấp khá đông, văn phòng báo là nhận được tấm ảnh nhờ nhận diện. Khi in ảnh ra và đưa mọi người xem thì nhiều người đang có mặt tại cuộc họp lập tức nhận ra Vừ Già Pó chính là người ở địa phương. Sau đó tôi làm công văn báo cáo lên H.Mèo Vạc, xác nhận Pó”. Cuối cùng, “cái kim” Wu Ta Puma đã được tìm ra tại vùng cực bắc của VN, cách nơi anh đang ở gần 6.000 km.

Công tác “giải cứu”

Ngày 28.3.2014, Đại sứ quán VN tại Islamabad (Pakistan) có thư trả lời Thanh Niên về các công tác ngoại giao mà sứ quán đã và đang tiến hành nhằm giải cứu Vừ Già Pó. Nội dung thư như sau:

“Về trường hợp công dân VN Vừ Già Pó đang bị cảnh sát Pakistan giam giữ tại đồn Zila Nellum, Đại sứ quán VN tại Pakistan xin thông báo như sau:

1. Anh Vừ Già Pó bị cảnh sát Pakistan bắt giữ do nhập cảnh trái phép lãnh thổ Pakistan, cụ thể là khu vực biên giới Kashmir - nơi đang có tranh chấp giữa Pakistan và Ấn Độ, rất nhạy cảm về an ninh.

2. Ngay sau khi được tin, Đại sứ quán VN tại Pakistan đã tích cực phối hợp với các bên liên quan của bạn và cơ quan chức năng trong nước tiến hành các thủ tục pháp lý để có thể giải cứu và đưa anh Vừ Già Pó hồi hương.

3. Đại sứ quán VN tại Pakistan đã tổ chức tiếp xúc lãnh sự với công dân Vừ Già Pó tại nơi đang bị giam giữ. Anh Pó cho biết, được đối xử nhân đạo, tình trạng sức khỏe và tinh thần bình thường và rất muốn sớm được hồi hương.

4. Đến thời điểm này, về phía VN, mọi thủ tục pháp lý và bảo hộ công dân đối với anh Vừ Già Pó đã hoàn tất. Cục Xuất nhập cảnh (Bộ Công an VN) đã đồng ý cấp giấy thông hành (thay thế hộ chiếu) cho Vừ Già Pó. Cục Lãnh sự (Bộ Ngoại giao VN) cũng đã đồng ý để đại sứ quán ứng tiền từ Quỹ bảo hộ công dân để mua vé máy bay đưa anh Pó về nước. Theo quy định hiện hành, anh Vừ Già Pó không thuộc diện chi không hoàn trả của Quỹ bảo hộ công dân nên phải hoàn lại số tiền vé trên. Đại sứ quán được thông báo là Quỹ bảo hộ công dân đã nhận được khoản tiền đặt cọc theo quy định từ gia đình anh Vừ Già Pó.

5. Như vậy, cho đến nay, các thủ tục pháp lý, bảo hộ công dân và các thủ tục cần thiết khác để giải cứu và đưa công dân Vừ Già Pó hồi hương về phía VN đã được thực hiện. Đại sứ quán VN tại Pakistan đang khẩn trương làm việc với Bộ Ngoại giao, Bộ Nội vụ Pakistan để giải quyết các thủ tục theo luật pháp Pakistan, nhằm giải cứu anh Vừ Già Pó. Khi phía bạn chấp thuận, đại sứ quán sẽ tổ chức một chuyến công tác tới đồn cảnh sát nơi giam giữ anh Pó, đưa anh Pó về Islamabad, sau đó về Hà Nội” (hết trích).

Theo tìm hiểu của chúng tôi, về phía địa phương, sau khi cấp ủy, chính quyền xã Khâu Vai biết tin Pó đang ở Pakistan, UBND huyện, Sở Ngoại vụ tỉnh Hà Giang đã mời chị Ly Thị Lía (vợ Pó) cũng như gia đình lên thông báo về tình hình của Pó. Xã đã ứng trước 17 triệu đồng để nộp cho Sở Ngoại vụ nhằm mua vé máy bay cho Pó từ ngày 6.3.2014. Hiện gia đình đã nộp tiền hoàn trả cho xã sau khi đi vay mượn của anh em bạn bè xung quanh*.

Như vậy, tới thời điểm bài báo của chúng tôi lên trang, tình hình của Vừ Già Pó đã khả quan hơn rất nhiều. Tất cả mọi việc bây giờ đang phụ thuộc vào phía Bộ Nội vụ, Bộ Ngoại giao Pakistan có đồng ý không truy cứu hình sự Pó về hành vi xâm nhập bất hợp pháp hay không? Theo nguồn tin của chúng tôi từ phía Pakistan thì tình hình có vẻ khả quan. Hy vọng là câu chuyện ly kỳ về người đàn ông Mông lưu lạc hơn 5.800 km của chúng tôi sẽ sớm có hồi kết thật đẹp.

Ngày 29.3.2014, Thanh Niên đã nhờ ông Mukhtar Qureshi mang tấm ảnh chụp vợ và con gái thứ hai của Pó đến đồn cảnh sát Zila Neelum cho Pó. Ông cho biết: “Lúc đầu khi thấy tấm ảnh, Gia Po (tên ông Mukhtar gọi Pó sau khi biết tên thật của anh) rất vui mừng và ra hiệu rằng đấy là vợ con mình. Nhưng một lúc sau thì anh ta khóc nức nở. Tôi đã đề nghị tất cả mọi người trong phòng, kể cả cảnh sát đi ra ngoài để anh ta trấn tĩnh lại. Bây giờ thì anh ta rất vui vẻ rồi vì chắc biết mình có thể được về nhà đoàn tụ”.

Ông Mukhtar Qureshi nói thêm: “Có lẽ số phận đã mang cho tôi người bạn lạ lùng này. Tôi vẫn thăm anh ta thường xuyên trong mấy tháng qua, cố gắng trò chuyện bằng ngôn ngữ cử chỉ với anh ấy. Tôi là bạn thân nhất của anh ấy ở vùng Neelum này, tôi có thể nói chắc chắn thế. Hy vọng các cơ quan ngoại giao và các bạn báo chí VN sớm giúp anh ấy trở về với gia đình. Cám ơn các bạn đã tích cực để giúp Già Pó, người đàn ông cô đơn nhất hành tinh của Ðức Allah này”.

< Ông Mukhtar Qureshi - Nhân viên Trăng lưỡi liềm đỏ tại địa phương, người đã giúp cảnh sát nhận diện Pó, đang cho anh Pó xem ảnh người thân.

Những dòng chữ của ông Mukhtar thật giản dị và đầy tình cảm. Chúng tôi thực sự may mắn vì đã được người đàn ông Pakistan nhân hậu, nồng nhiệt ấy giúp đỡ thông tin ngay từ khi bắt tay vào thực hiện loạt bài. Nhưng chắc chắn không có sự may mắn nào bằng những may mắn mà Vừ Già Pó đã gặp được trên chặng đường hàng ngàn dặm của mình băng qua bao nhiêu vùng đất. Câu chuyện vẫn còn là bí ẩn ấy, chúng tôi sẽ tiếp tục thông tin đến bạn đọc khi Vừ Già Pó về tới VN.

* Nghèo còn mắc cái eo. Với một gia đình người Mông ở vùng cao Khâu Vai thì 17 triệu đồng là một số tiền lớn.  Tuy nhiên, mình hy vọng rằng sau khi 'vua phượt' về nhà: câu chuyện phiêu lưu kỳ lạ của anh sẽ được giới báo chí khai thác và từ đó sẽ giúp gia đình anh trả được tiền nợ dễ dàng.
Chúc anh sớm được hồi hương, chúc gia đình anh tương lai sẽ an cư lạc nghiệp - cầu thánh Allah phù hộ ông Mukhtar Qureshi và những người đã cưu mang anh ở xứ bạn quê người.

Tổng hợp theo báo Thanh Niên
Du lịch, GO!

Du ký miền Tây (P4)

(Tiếp theo và hết) - Từ lâu tôi đã nghe danh bến Ninh Kiều và chợ nổi Cái Răng của Cần Thơ nên rất háo hức. 

"Cần Thơ có bến Ninh Kiều
Có dòng sông đẹp với nhiều giai nhân".

< Đây là ghe thuyền, chỉ chở được tối đa 4 người. Cách này hay được du khách Tây chọn.

Bến Ninh Kiều là một địa điểm mà du khách thường tìm đến nhất, nằm bên hữu ngạn sông Hậu, ngay ngã ba sông Hậu và sông Cần Thơ, gần trung tâm thành phố Cần Thơ. Trên bến sông luôn tấp nập tàu bè, thuyền ghe xuôi ngược chở đầy những sản vật vùng đồng bằng sông Cửu Long. Gần Bến Ninh Kiều có Chợ Cổ Cần Thơ ( hay còn gọi là “ Chợ Lục Tỉnh”), trên một trăm tuổi là trung tâm buôn bán lớn ở Miền Tây Nam Bộ.

< Những chiếc thuyền với nhiều loại hàng hóa khác nhau.

Lịch trình : Cần Thơ – Vĩnh Long (40km) – Mỹ Tho (60km) – Sài Gòn (70km). Tổng cộng khoảng 170km.

5 giờ sáng, chúng tôi đã ra bến thuê thuyền để đi thăm chợ nổi Cái Răng. Có hai cách để đi thăm chợ nổi. Một là đi ghe nhỏ chỉ chở được tối đa 4 người, không có mái che và tạo cảm giác gần gũi, dễ luồn lách hơn. Phương án hai là đi tàu có mái che, chở được hơn chục người.

Thường du khách nước ngoài thường chọn phương án một và đi với hướng dẫn viên, nhóm mình chọn phương án 2 vì đi đông. Trên bến có nhiều cò mồi chờ sẵn nhưng tôi nhanh chân làm việc trực tiếp với chủ tàu nên giá cũng "mềm" hơn. Giá cả thì tùy việc bạn đi thăm quan riêng chợ nổi hay cả miệt vườn và cầu Cần Thơ hay không.

< Lưu niệm với cầu Cần Thơ hoành tráng.

Thời gian từ bến Ninh Kiều tới chợ nổi chừng 30 phút. Do chúng tôi đi hơi muộn nên khi đến chợ không còn nhộn nhịp cho lắm.

Chợ nổi là hình thức trao đổi mua bán bằng ghe thuyền trên bến sông, đây là đặc trưng của miền sông nước Tây Nam Bộ. Chợ thường họp từ khá sớm, đến  khoảng 8-9 giờ sáng thì tan. Hàng hóa đa phần là các loại hoa quả, nông sản được bày bán trên các ghe, thuyền.

< Thuê thuyền để đi tới miệt vườn.

Thông thường mỗi ghe chỉ bán chuyên một loại hàng và sẽ có một cây xào chống, trên đó treo loại hàng mà ghe có. Những tiểu thương nơi đây hầu hết đều sống luôn trên ghe thuyền. Ngoài bán hàng hóa thì có nhiều ghe thuyền với các dịch vụ như ăn uống, cà phê, quán nhậu... Tất cả tạo nên khung cảnh sinh hoạt nhộn nhịp nơi miền sông nước.

< Quang cảnh sinh hoạt trên sông Cổ Chiền.

Tuy là xứ hoa quả nhưng giá bán lại không hề rẻ chút nào, thế nên chúng tôi chỉ tham quan chứ không dám thử. Đôi khi có cả hiện tượng chèo kéo du khách của các ghe thuyền. Có lẽ điểm thu hút nơi đây chính là sự độc đáo đặc trưng miền sông nước.

< Những cô gái miền Tây xinh đẹp ven sông.

Tới đây nếu thích chúng tôi có thể thuê thuyền đi tiếp qua cồn Âu, ngắm cảnh đẹp hai bên bờ sông Hậu, rồi tới khu du lịch Phù Sa, qua miệt vườn với giá đi trọn gói hết tầm 500.000 đồng.

< Bữa sáng với bún mắm và cà phê.

Đoàn ăn sáng với món bún mắm và sau đó quyết định đi miệt vườn tại Vĩnh Long. Trên đường đi chúng tôi qua hai cây cầu nổi tiếng là cầu Cần Thơ và Mỹ Thuận. Quả thực đó là những cây cầu rất hiện đại và đẹp mắt.

< Ông cháu lái thuyền vui tính.

Chúng tôi cũng phải thuê thuyền để tới những khu vườn cây ăn trái dọc bờ sông Cổ Chiên (Vĩnh Long). Đã có kinh nghiệm thuê thuyền, nên chúng tôi nhanh chóng lên thuyền của hai ông cháu vui tính.

Mùa này, những khu vườn chôm chôm nặng trĩu quả, đủ sắc màu. Chúng tôi được thỏa sức chụp hình, vừa thăm thú vừa được tận tay hái và thưởng thức những trái quả tươi rói.

Ngoài chôm chôm thì những trái dâu da cũng đậu quả rất sai, tuy nhiên chúng khá chua. Giá hoa quả cũng phải chăng nên hầu như ai cũng hái mua về làm quà. Duy chỉ có điều là vì không thỏa thuận trước nên một số nhà vườn bắt giá khá cao so với mặt bằng, như là vườn dâu da khá chua nhưng giá lại đắt nhất.

Bù lại bữa trưa tại miệt cũng rất tuyệt vời. Thực đơn của chúng tôi gồm có: gà hấp lá chanh, ốc xào tiêu, cá diêu hồng rán giòn quấn nem ăn với rau sống và sầu riêng tráng miệng.

< Cầu Mỹ Thuận.

Chúng tôi rời miệt vườn với tay xách nách mang hoa quả, đa phần là chôm chôm tươi ngon. Đoàn khởi hành về Sài Gòn, kết thúc chuyến du ký trong cái nắng chói chang đúng chất miền Tây.

Hết
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4

Phượt ký của Ngô Huy Hòa (iHay.Thanhnien)
Du lịch, GO!

Thưởng thức sủi dìn đất Cảng

Với nước dùng nấu từ mật mía sánh vàng, thơm vị cay của gừng tươi, sủi dìn nhỏ tròn ăn kèm mấy viên lạc bùi bùi tạo thành món ăn hấp dẫn ở Hải Phòng.

Sủi dìn hay còn gọi là bánh trôi tàu, là món ăn có nguồn gốc từ cộng đồng người Hoa sống tại Hải Phòng. Đây là món ăn vặt đường phố được người dân nơi đây rất ưa chuộng. Dừng chân ở một quán nhỏ bất kỳ ven đường trên khắp thành phố, gọi một bát sủi dìn nghi ngút khói mà xì xụp mới cảm nhận rõ hơi ấm lan tỏa đầu lưỡi.
Để có một nồi sủi dìn ngon như ý, ngay từ khi chuẩn bị nguyên liệu người đầu bếp đã phải kỳ công chọn lựa rất kỹ càng. Nguyên liệu chính làm nên sủi dìn rất đơn giản, hơi giống với bánh trôi nước của người Việt, bao gồm bột nếp, vừng đen, dừa nạo, gừng tươi, đường thốt nốt hoặc mật mía.

Loại gạo được chọn để làm vỏ bánh phải là loại nếp thơm, to tròn, đều hạt, nhiều nơi cầu kỳ hơn một chút còn đặt hàng ở quê. Gạo nếp được phơi già hạt để khi đun lên bột bánh nở, dai và thơm hơn.

Gạo trước khi đem xay thành bột được ngâm trong nước cùng chút muối trắng khoảng một ngày, thỉnh thoảng thay nước để tránh bị chua, sau đó được đem đi xay. Sau nhiều công đoạn như lặng, hút ẩm… sẽ có thứ bột mềm để nặn bánh.

Nhân bánh được làm từ vừng đen, lạc rang giã nát và cùi dừa nạo, đun nóng cùng một lượng nhỏ nước theo một tỉ lệ nhất định để đảm bảo đủ độ bùi và béo ngầy ngậy.

Sau khi đã có vỏ và nhân bánh, công đoạn nặn bánh cũng đòi hỏi sự tỉ mỉ của người làm. Những chiếc sủi dìn nhỏ xinh xắn được nặn đều tay sao cho vừa miệng mà nhân bánh không bị lộ ra ngoài, hơn nữa cũng phải vo nắn thật khéo để khi thả vào nồi nước bánh không bị vỡ nát mới đạt yêu cầu. Từng mẻ sủi dìn sau khi nặn sẽ được thả vào nồi nước đang sôi, chừng 5 – 7 phút bánh nổi lên thì vớt ra bát ăn cùng với nước dùng nóng.

Nước dùng làm sủi dìn có vị đặc trưng riêng, thơm dậy mùi cay nồng của gừng tươi giã nhỏ nấu với mật mía hoặc đường thốt nốt. Màu vàng cánh gián song sánh của nước dùng khi tưới lên sủi dìn trông rất bắt mắt và hấp dẫn.

Không ít thực khách khi lần đầu được thưởng thức sủi dìn tại thành phố Hoa Phượng Đỏ đã phải ngạc nhiên vì sự lôi cuốn kỳ lạ của thứ bánh dân dã này. Những viên sủi dìn mềm dai, dẻo thơm hòa quyện với vị béo, bùi của vừng đen, dừa, lạc cùng nước dùng ngọt thanh… Tất cả tạo nên một phong vị riêng có cho thức quà giản dị rất Hải Phòng.

Những ngày trở gió, bạn có thể dễ dàng bắt gặp sủi dìn tại các gánh hàng dong ở cổng chợ Ga, đền Nghè, đường Trần Phú, hoặc các quán nhỏ trên đường Kỳ Đồng, Cầu  Đất…

Theo Lê Thương (Vnexpress)
Du lịch, GO!

Du ký miền Tây (P3)

(Tiếp theo) - Sáng ngày thứ 3, chúng tôi thưởng thức món bánh tầm xíu mại - món ăn đặc trưng của miền Tây khá giống bún trộn ngoài miền Bắc, có khác chăng ở nước xốt đậm đà, đặc hơn và tất nhiên là vị ngọt hơn nhiều.

< Món bánh tầm xíu mại và ly cà phê sáng.

Lịch trình : Cà Mau - hòn Đá Bạc (40km) - rừng U Minh (15)- Cà Mau (20km) – Cần Thơ (140km).

Chúng tôi đi thăm vài địa điểm tại Cà Mau, đó là hòn Đá Bạc và rừng U Minh. Hòn Đá Bạc là cụm hai hòn đảo nằm gần đất liền và hiện có cầu bắc từ đất liền ra đảo rất thuận tiện tham quan. Nơi đây có khung cảnh đậm nét hoang sơ với vô số những tảng đá hình thù độc đáo xếp chồng nên nhau tạo thành những bàn chân, bàn tay thiên tạo…

< Hệ thống kênh rạch dày đặc cùng những cây cầu tre gỗ đặc trưng.

< Cây cầu độc đạo nối đất liền với khu du lịch hòn Đá Bạc.

Bên cạnh đó, nơi đây cũng giống một ốc đảo xanh với hệ sinh thái rừng phong phú. Hòn Đá Bạc cũng in đậm những dấu tích lịch sử về một thời cách mạng.

< Những hòn đá tảng xếp chồng với nhiều hình thù độc đáo.

Hòn Đá Bạc có diện tích khoảng 6,34 ha, gồm các hòn nằm liền nhau là hòn Trọi, hòn Ông Ngộ và hòn Đá. Trên các hòn có một số đỉnh đồi cây cối chen vào các hốc đá, mọc um tùm.

< Con đường lộng gió cùng sóng biển bên ven đảo.

Quanh hòn, hàng ngàn viên đá granit đủ mọi kích cỡ nằm chồng lên nhau với nhiều hình thù kỳ lạ như những bàn tay, bàn chân Tiên, giếng Tiên, sân Tiên.

< Đây cũng là khu di tích lịch sử cách mạng.

Đứng từ chỗ mua vé vào hòn Đá Bạc (15.000 đồng/vé), Ấn tượng đầu tiên là con đường vào Hòn Đá Bạc - một cây cầu có chiều dài chừng 400 mét vượt biển, được phân rõ hai chiều cho xe vào và ra.

Hòn Đá Bạc có hai cụm đảo chính. Nhìn xa, hai cụm đảo như đôi gò bồng đảo của một thiếu nữ xuân thì. Cả hai cụm đảo đều xanh ngắt một màu cây cỏ, được bao quanh bởi những bờ đá granite đẹp tuyệt vời.

< Cuộc sống người dân nơi đây gắn liền với kênh rạch, sông nước.

Hòn Đá Bạc nằm trong eo biển hẹp với nhiều bãi gềnh đá chìm nổi theo thủy triều nên là nơi trú ẩn của nhiều loài hải sản. Vì vậy, nhiều du khách đến hòn Đá Bạc để câu cá làm thú vui thư giãn.

< Những ngôi chòi lá với cộng đồng dân cư thưa thớt quanh rừng.

< Trèo lên tháp quan sát giữa rừng U Minh.

Đường đi rừng U Minh nằm bên những kênh rạch chằng chịt và dày đặc. Các khu dân cư bên bờ được nối với nhau bằng những cây cầu lớn nhỏ. Những cây cầu tre và cả bê tông nhỏ chỉ một người một xe qua lọt và ghe thuyền ở dưới thì phải khéo léo lèn lách. Đặc biệt nữa là những cây chuối ở đây phát triển to lạ thường.

< Những cánh đồng cỏ hay rừng tràm, đước bạt ngàn tít tắp.

Rừng U Minh là khu rừng ngập mặn độc đáo với những cây đước, cây tràm bạt ngàn. Những cây tràm lớn nhỏ tựa vào nhau vươn lên vững chãi như những bức tường thành.

Tuy nhiên chúng tôi vẫn vô cùng thất vọng, có lẽ vì ấn tượng quá mạnh từ nét hoang sơ của rừng U Minh trong phim Đất phương Nam.

< Con đường nhỏ giữa rừng U Minh.

Điều này thể hiện ở việc đang loay hoay tìm đường thì được biết mình đã đang ở giữa rừng rồi, khiến cả đoàn hết sức bất ngờ.

< Người dân nơi đây vô cùng thân thiện.

Đi trên con đường nhỏ, bên những hàng cây thẳng tắp, chúng tôi đến tháp quan sát và được ngắm phần nào toàn cảnh khu vực quanh đây.

Do đoàn đi Hòn Đá Bạc nên bị muộn, thời gian đi rừng vì thế rất gấp. Không thể đủ thời gian đi sâu và tìm hiểu, đi ghe ngắm cảnh, bắt rắn, cá nướng ăn nữa.

< Những cánh đồng ngập nước, phủ kín thảm cỏ năn tượng trập trùng trong gió.

< Loài cỏ này mọc tự nhiên và có tác dụng lọc nước, giảm ô nhiễm mỗi mùa nuôi hải sản.

Buổi chiều, chúng tôi quay lại thành phố qua chợ mua đồ rồi theo đường Quản Lộ về Cần Thơ. Trên đường, tôi đặc biệt chú ý đến những cánh đồng ngập nước, được phủ kín những thảm cỏ năn tượng trập trùng trong gió.

< Những cánh đồng lúa đã ngả màu vàng.

Được biết cỏ năn tượng còn có tên gọi khác là hến biển, thuộc họ lác, là loài mọc tự nhiên trong các đầm lầy vùng ven biển, giúp giữ lại lớp phù sa, ổn định nhiệt độ nước và làm giảm ô nhiễm cho vùng nuôi tôm.

Những cánh đồng ở đây nghe nói là nuôi cá trong mùa nước nổi, và hết vụ thì mọi người lại nhổ cỏ năn tượng để bắt đầu trồng lúa.

Cuối đường Phụng Hiệp là những cánh đồng lúa đã ngả màu vàng, cảnh sắc rất đẹp. Lúa ở đây không phân thành thửa ruộng nhỏ và trồng với mật độ dày đặc nên trông giống một thảm màu ngút ngàn dài vô tận.

< Món bánh xèo cùng lẩu cháo cá lóc độc đáo.

Trên con đường thông thoáng giữa cánh đồng với những làn gió mát sẽ rất dễ làm bạn buồn ngủ và khó làm chủ tay lái. Có lẽ vì thế mà dọc bên đường chúng tôi bắt gặp nhiều những quán cà phê võng bên đường, đây cũng là đặc trưng miền Tây. Tất nhiên là chúng tôi không thể cưỡng lại những chiếc võng và ly cà phê thơm đó.

Cà phê ở đây được đựng trong cốc to như cốc bia và với rất nhiều đá, có lẽ nó dùng để giải khát nhiều hơn. Tuy vậy đong đưa bên những chiếc võng và thưởng thức những ly cà phê thơm đã giúp chúng tôi tỉnh táo hơn trên hành trình.

< Quang cảnh đêm đầy sắc màu trên cầu Cần Thơ.

Chúng tôi đến Cần Thơ khi trời đã tối và nhanh chóng tìm được nhà nghỉ bình dân gần bến Ninh Kiều. Tối đến chúng tôi được thưởng thức món bánh xèo, lẩu cháo cá lóc thật ngon. Đặc biệt là món bánh xèo to gần bằng cái mâm với đủ các loại rau đặc trưng nơi đây.

Ban đêm, đi dạo trên cầu Cần Thơ ngắm sông Hậu cũng rất tuyệt.

(còn tiếp)
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4

Phượt ký của Ngô Huy Hòa (iHay.Thanhnien)
Du lịch, GO!

Hang Bệnh viện ở động Nok Ann

(ANTĐ) - Xuôi theo dòng sông Mã oai hùng, có những địa danh nơi Trung đoàn 52, Trung đoàn Tây Tiến từng chiến đấu, hy sinh và để lại biết bao chiến công vang dội.

< 'Nhân dân Hủa Phăn mãi mãi nhớ thương đoàn quân Tây Tiến' được khắc trên tháp tại di tích lưu niệm trung đoàn 52 Tây Tiến.

Điểm mốc đầu tiên trên con đường Tây Tiến năm xưa là Di tích lưu niệm Trung đoàn 52 Tây Tiến trên đỉnh đồi Nà Bó thuộc tiểu khu 12, thị trấn Mộc Châu. Mấy chục năm qua đi nhưng di tích đồn Mộc Lỵ vẫn hằn sâu những vết đạn cày. Dưới chân đồi, một tấm bia đá ghi lại lịch sử và di tích tưởng niệm sự hy sinh của 52 chiến sỹ trong trận đánh khốc liệt giành lại vị trí quan trọng vào bậc nhất trên đường lên Tây Bắc một thời xương máu.

Tôi thắp nén tâm hương cho những anh hùng liệt sỹ trước khi bắt đầu hành trình đi trên con đường của các anh, những người anh hùng Tây Tiến.

Tỉnh Hủa Phăn của nước bạn Lào, một trong những địa danh diễn ra các trận đánh ác liệt nhất của đoàn quân Tây Tiến vẫn còn lưu lại nhiều di tích. Chặng đường từ cửa khẩu Pa Háng đến thị trấn Sop Bao rồi theo QL 6 dọc sông Nậm Ma đến Sop Hao (Mường Hào) để về Mường Lát, Thanh Hóa rất vắng vẻ, thi thoảng ẩn hiện trong triền núi là một vài bản làng. Cảnh vật tĩnh lặng và thanh bình.

< Thắp nhang tưởng niệm ở khu di tích lưu niệm Trung đoàn 52 Tây Tiến.

Đến Sop Hao, một trong những địa danh quan trọng từng là phòng tuyến xưa kia do Thực dân Pháp xây dựng để ngăn chặn đoàn quân Tây Tiến. Tôi chạy vòng về phía cửa khẩu Tén Tằn cách đó không xa, chỉ để đánh dấu một địa danh lịch sử rồi quay lại con đường đến Sầm Nưa, địa danh từng được nhà thơ Quang Dũng nhắc đến ở cuối bài thơ Tây Tiến như một lời nhắn gửi về quyết tâm của đoàn quân Tây Tiến: “Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi”.


< Thị trấn Viêng Xay thanh bình.

Tại thị trấn Viêng Xay, cách Sầm Nưa chưa đến 30 cây số, Nok Ann là một động đẹp với chiều dài hơn 600m và một con suối ngầm chảy qua lòng núi với những nhũ đá tí tách nhỏ nước quanh năm tạo ra những âm thanh huyền hoặc. Khách du lịch đến đây không mấy ai biết rằng ngay bên cạnh động Nok Ann trên sườn núi còn một hang đá rộng và bằng phẳng, nơi trước kia đoàn quân Tây Tiến từng sử dụng làm trạm quân y dã chiến khi ở nước bạn Lào.

Muang, cô hướng dẫn viên người Lào ở khu du lịch động Nok Ann khi biết tôi là người Việt bỗng trở nên hồ hởi, cô bảo vì tôi là người Việt nên cô sẽ dẫn tôi thăm hang Bệnh viện trước, rồi sẽ đi thuyền thăm động Nok Ann sau (hang Bệnh viện là cái tên mà người dân nơi đây vẫn dùng để nói về trạm quân y dã chiến khi xưa).

Hang Bệnh viện nằm chếch phía trên động Nok Ann, làng Natean, thị trấn Viêng Xay là một hang rộng với ba tầng hang thông nhau ăn sâu xuống lòng núi. Theo Muang giới thiệu thì tầng đầu là nơi đón tiếp bệnh nhân, thăm khám.

Gian thứ 2 ở thấp hơn là nơi lưu bệnh nhân. Gian trong cùng được dùng làm phòng phẫu thuật. Những đồ dùng, thiết bị trong hang Bệnh viện giờ không còn nữa, duy chỉ còn lại những bậc thang gỗ nối giữa các tầng hang và đôi chỗ lưu lại vết cháy trên nền đá, nơi từng được dùng làm bếp đun. Từng ấy thôi cũng đủ để chúng tôi có những khái niệm cụ thể một địa danh lịch sử mấy chục năm về trước.

Chiều xuống, tôi trở về thị trấn Viêng Xay. Thị trấn nhỏ với vài khu phố, hầu hết mọi công trình ở đây đều mới được xây dựng, nhiều công trình còn đang dang dở nên thật khó để tìm một chỗ nghỉ qua đêm. Tôi quyết định tiếp tục lên thành phố Sầm Nưa, trung tâm tỉnh Hủa Phăn và nghỉ lại nơi đây. Chuẩn bị cho một hành trình dài ở chặng tiếp theo trên con đường Tây Tiến…

Theo Vũ Thanh (An Ninh Thủ Đô)
Du lịch, GO!